banner

Sau 15 năm hoạt động (2008-2023), website Ái hữu Đại học Sư Phạm Sài gòn tạm ngưng việc đăng thêm bài vở và tin tức.

Độc giả muốn lưu giữ bài viết và hình ảnh để làm tư liệu, xin vui lòng truy cập vào các tiết mục đã đăng trên trang web để download.

Xin chân thành cảm tạ sự hợp tác của tất cả các tác giả và độc giả đã dành cho trang web.

20.07.2023
Admin Website Ái hữu Đại học Sư phạm Sàigòn

Đại dịch tội ác (Crime pandemic)

Thomas Phạm

Làn sóng tội ác ở Mỹ hiện nay đến mức không thể tưởng tượng được đây là nước Hoa Kỳ. Một xã hội trở thành vô luật pháp, vô trật tự và vô chính phủ, đầy bạo loạn, trộm cướp, giết người, hiếp dâm, ma túy và bắn nhân viên công lực ở các thành phố và tiểu bang XANH. Hình ảnh ĐẠI DỊCH TỘI ÁC, ngay các nước CS cũng không thấy, phải chăng đến lúc báo động chính sách cánh tả cực đoan kết quả đi đến phá sản nền tự do, dân chủ và pháp trị Hoa Kỳ?

Nguyên nhân chính của “đại dịch tội ác” là do  Hành pháp, Lập pháp và Tư pháp DC tự do, cấp tiến và xhcn đã biến luật truyền thống bảo vệ an ninh trật tự xã hội trở thành điều kiện dễ dàng cho tội phạm:

MIỄN TIỀN TẠI NGOẠI (zero bail):  Điển hình như  Tối Cao Pháp Viện của DC/CA, và tổ 4 nữ dân biểu DC/XHCN, gọi là “tứ quái,” chủ trương cái gọi là “Bail Reform,” họ muốn cho tội phạm không phải đóng, hoặc đóng rất ít tiền tại ngoại. Như nghi can Darrell Brooks, đã đóng tại ngoại chỉ $1000, được thả ra 1 tháng trước ngày 25 tháng 11/21, hắn lái xe SUV cố ý cán người, 6 chết, và ít nhất 62 bị thương, họ đang tham dự diễn hành Christmas, ở Waukesha, Wisconsin.

Đây, Michel Moore, ông Xếp 4 sao ngành cảnh sát LAPD, cho biết: Bắt được 14 nghi can liên quan đến 11 vụ trộm cướp “đập phá & hốt đồ chạy,” cuối tháng 11/21, tất cả đã được thả trở lại đường phố vì chính sách “zero bail” của CA.
Trong tháng 8, người đàn ông vô gia cư ở Glendale, LA, trong 3 ngày đã bị bắt 3 lần, vẫn được nhanh chóng thả ra chỉ vì không tốn 1 xu tại ngoại (no bail).
Trường hợp khác, chính sách no bail CA kết quả 1 nghi can cướp giựt xe đã bị bắt đến 13 lần qua 12 tuần. Các cửa hàng LA bị cướp 11 lần trong 10 ngày tháng 11, phí tổn đến $338,000 hàng ăn cắp và hơn $40,000 hư hại tài sản, ông Moore nói.

GIẢI TỎA NHÀ TÙ: DB tứ quái khác là Rashida Tlaib, tuyên bố “Đến lúc giải tỏa hết nhà tù,” đã tán thành “Breathe Act” chủ trương dẹp bỏ cảnh sát, bồi thường nô lệ và đống cửa tất cả nhà tù liên bang trong vòng 10 năm!
Trên cõi đời ô trọc này, đầy xấu xa & tội lỗi, có phải tất cả đều là “thánh sống” đâu mà không cần luật pháp & nhà tù? Thật là hoang tưởng mỵ dân!

GIẢM TỘI TRỘM CẮP: 2014 những người Cấp tiến California thay đổi luật 47 (proposition 47) toàn tiểu bang, từ trộm cắp $950 tội nặng xuống còn tội nhẹ. Một khi tội nhẹ, cảnh sát chẳng phiền điều tra, nhưng nếu có thì biện lý cũng bỏ qua.Từ đó trộm cướp ở các TP và TB Xanh coi như bất trị.

LẬP QUỸ TẠI NGOẠI (bail fund): TNS Lindsey Graham nói rằng chính Kamal Harris đã kêu gọi đống góp quỹ tại ngoai để bảo lãnh những người biểu tình bạo loạn. Qũy đó đến nay lên đến hơn 30 triệu theo trang mạng của quỹ cho biết. nhưng quỹ không chỉ giúp những người biểu tình bạo lực. Lionel Himms đã được quỹ đóng tại ngoại vì tội tấn công một hành khách trên xe bus, nhưng sau khi thả ra được 11 ngày, đương sự lại đấm đá một quản lý quán rượu bể sọ, ra máu óc.
Thomas Moseley được quỹ tại ngoại đóng $5000 vì tội phá hoại tài sản và xử dụng súng. Lần thứ hai, quỹ này đóng cho Moseley $60,000 tại ngoại về tội biểu tình bạo lực ở Minneapolis, nhưng rổi cũng bị bắt lại vì tội xử dụng vũ khí.
Trường hợp khác, theo văn phòng của TNS Graham, quỹ đã trả $75,000 tại ngoại cho Jaleel Stallings bị hai tội, giết người vì bắn cảnh sát và biểu tình bạo lực.

GIẢI NGÂN CẢNH SÁT: Cánh Tả chủ trương loai bỏ nhân viên công lực vô cùng nguy hiểm, và chưa thấy nước nào trên thế giới dám nghĩ đến. Do đó, Bắn giết cảnh sát 2021 luôn luôn ở mức cao, cũng như tội ác giết người tăng tỷ lệ cao nhất trong vòng 30 năm. Đại dịch Covid lan tràn khắp toàn cầu, còn “đại dịch tội ác” chỉ giới hạn ở các TP, TB “xanh” là do chính sách cánh tả Mỹ quá mù quáng!!!
Tracy Mccray, Trung úy cảnh sát San Francisco nói rằng chính sách của tự do, cấp tiến trói tay Bà giữa lúc trộm cướp “đập phá & hốt đồ chạy” khắp thành phố (Smash-and-Grab robberies). Ở thành phố Golden, các cửa tiệm, kệ trống rỗng, tất cả đã đống ván không ai còn dám buôn bán trong mùa lễ mua sắm 2021!

Bài này chỉ nói riêng về “tội trộm cuớp cửa hàng” các chủ tiệm buôn gọi là “độc ác khủng khiếp” (atrocious crime) vì những người hôi của ngang tàng “đập phá & cướp hàng” giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt khách hàng, chủ tiệm và nhân viên an ninh chỉ đứng nhìn rơi lệ! Trộm cướp chính là tội làm ô nhục nước Mỹ nhiều nhất vì Truyền hình Mỹ thường xuyên chiếu đi khắp thế giới những hình ảnh cướp giật đầy đường phố, nhưng không thấy bóng nhân viên công lực đâu cả!

Tội trộm cuớp cửa hàng dưới nhiều hình thức khác nhau như:  “Bạo loạn hôi của” (riot looting), “đập phá & hốt đồ chạy” (smash-and-grab), “cướp có tổ chức” (organized robberies) và trộm cắp (shoplifting). Ngoài ra, còn nhiều vụ cướp cá nhân bị theo dõi đến tận nhà không thể kể hết chi tiết, vì bài viết có giới hạn.
Mục tiêu trộm cướp thường nhất là các Nordstrom, các nhà thuốc và các cửa hàng nữ trang như ở Bay Area, San Francisco (đất nhà của hoàng tộc CT/ HV, và TĐ/CA). Cửa hàng APPLE ở Santa Rosa, San Francisco. Vùng Oakland, CA. Home Depot, Lakewood, và nhiều cửa hiệu ở Beverly Center, Los Angeles. Tiệm Louis Vuitton bị lấy mất từ 100,000 đến 200,000 hàng hóa ở Chicago,.. v... v...

Khẩu hiệu “Tôi hãnh diện là người Mỹ” nay có còn giá trị nữa không, khi thế giới nhìn thấy hình ảnh, bằng ngàn lời nói, trộm cướp ôm hàng hóa chạy tán loạn ngoài đường phố, điển hình như San Francisco, Los Angeles, Chicago, và NY.., v.v...? Đó là chưa kể đến nhiều tội ác khác, nhất là giết người, bắn nhân viên công lực hàng ngày.
Bên ngoài, để các nước nghèo xâm lược nước Mỹ bằng hình thức di dân; Bên trong, làn sóng tội ác đang hoành hành. Hoa Kỳ trở thành một nước “thánh địa” của di dân, và “thiên đường” của tội phạm, nơi sẽ không còn nhà tù và cảnh sát.
Tóm lại, dưới chính sách không tưởng mỵ dân của DC cấp tiến và DC/XHCN, đại dịch tội ác chắc chắn sẽ phá sản nền tảng TỰ DO, DÂN CHỦ và PHÁP TRỊ của Hoa Kỳ, bởi chính tội ác lám xã hội băng hoại, là điều rất dễ hiểu!

Thomas Phạm
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
(5/12/2021)



Anh Cả và tiểu thuyết '1984'

Nguyễn Văn Tuấn



Hôm qua, tôi xem cuốn phim "First, they killed my father" do Angelina Jolie đạo diễn. Cuốn phim, sản xuất năm 2017, mô tả thảm cảnh của một gia đình trung lưu ở Pnom Penh sau 1975 khi Khmer Đỏ chiếm Cambodia. Trong phim, có một chữ được nhắc đi nhắc lại nhiều lần là 'Angkar', có nghĩa là Tổ Chức, nhưng có người dịch là 'Anh Cả'. Khái niệm 'Anh Cả' làm tôi nhớ đến cuốn tiểu thuyết "1984" của văn hào George Orwell.
Đối với nhiều người Việt Nam, đặc biệt là ở miền Nam, sẽ thấy cuốn phim "First, they killed my father" rất cuốn hút, vì nhiều người có thể tìm thấy mình qua những hình ảnh và nhân vật trong phim. Cuộc sống yên ấm của một gia đình bị đảo lộn sau khi Khmer Đỏ tiến vào 'giải phóng'. Những gì xảy ra sau đó như tịch thu tài sản, tù cải tạo tập trung, tra tấn, giết chóc, v.v. làm cho người ta nhớ lại một thời kinh hoàng. Có những chi tiết nhỏ nhưng đầy ý nghĩa như một cán bộ Khmer Đỏ đòi tước lấy cái đồng hồ của một người dân, vì Anh Cả cần cái đồng hồ đó, hay như chi tiết về một cựu viên chức giả vờ không biết tiếng Pháp để đóng vai người nông dân nhằm thoát bàn tay tử thần của đám cán bộ đang lăm le giết người. Thế nhưng cuối cùng thì anh ta cũng bị giết trong lúc cải tạo.
Xuyên suốt cuốn phim, nhân vật vô hình "Anh Cả" được nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Anh Cả biết hết. Anh Cả theo dõi mọi người. Anh Cả vĩ đại. Anh Cả bao dung và độ lượng. Nhưng trong thực tế, Anh Cả là kẻ giết người vô hình. Vô hình là vì không ai biết Anh Cả là ai. Đó chính là viễn ảnh của một xã hội được mô tả trong tiểu thuyết 1984.
1984 là một trong hai cuốn tiểu thuyết (cuốn kia là 'Animal Farm') nổi tiếng nhứt của văn hào George Orwell được xuất bản vào năm 1949. Trong 1984, Orwell cảnh báo thế giới về một viễn ảnh chế độ toàn trị sẽ gieo rắc lên xã hội, như hạn chế quyền tự do con người, kiểm soát hành vi, thậm chí suy nghĩ của dân chúng.
Cảnh báo của Orwell thật ra đã thành hiện thực không chỉ ở các nước theo chế độ toàn trị, mà còn ngay tại những nước từng có thời tự xem là 'Tự do & Dân chủ' ngày nay. Khái niệm 'Anh Cả' / Big Brother / Angkar bàng bạc trong xã hội ngày nay. Nó không chỉ là những khẩu hiệu, biểu ngữ giăng trên đường phố, mà còn là những 'Ứng dụng' trong cái điện thoại động và máy tính cá nhân theo dõi từng bước đi, đếm từng hơi thở, và lắng nghe từng lời nói của chúng ta. Anh Cả ngày nay hiện diện mọi nơi.
Tóm tắt '1984'
Câu chuyện xảy ra trong nước Oceania vào năm 1984 (nên nhớ ông viết trước đó và chỉ xuất bản vào năm 1949). Oceania là một nước theo thể chế toàn trị (totalitarian). Ngoài Oceania, còn có 2 nhà nước toàn trị khác là Eurasia và Eastasia.
Oceania bị thống trị bởi một đảng gọi là Party. Party được sự lãnh đạo của một lãnh tụ 'anh minh' có danh xưng là Big Brother (Anh Cả). Anh Cả biến Party thành một tổ chức chuyên tẩy não dân chúng, đổi trắng thành đen, đổi đen thành trắng, làm cho người dân lẫn lộn không biết đâu là thực và đâu là giả. Mục tiêu của Party là làm cho người dân phải vâng lời lãnh tụ Big Brother một cách vô điều kiện.
Nhà nước Oceania bao gồm một số bộ có tên rất ... khác. Bộ Sự Thật (Ministry of Truth), Bộ Hoà Bình (Ministry of Peace), Bộ Tình Thương (Ministry of Love) và Bộ Dồi Dào (Ministry of Plenty).
Những cái tên bộ hoàn toàn đi ngược lại ý nghĩa của nó. Chẳng hạn như Bộ Sự Thật chuyên trách tuyên truyền dối trá. Theo Bộ Sự Thật, 2 + 2 không phải là 4, mà là 5. Bộ Sự Thật kiểm soát tất cả báo chí, giải trí, và nghệ thuật. Trong nhà nước toàn trị, không có báo chí đối lập; tất cả phải phục vụ cho Party.
Bộ Hòa Bình chuyên trách chiến tranh, lúc nào cũng sẵn sàng gây chiến với nhà nước Eurasia và Eastasia. Bộ Tình Thương là bộ đáng sợ nhứt vì nó có chức năng như là Bộ Công An, chuyên trách đàn áp và tra tấn người dân. Bộ Dồi Dào có chức năng kiểm soát nền kinh tế tập trung, kiêm luôn phân phối thực phẩm và hàng hoá cho dân.
Cuốn tiểu thuyết xoay quanh 4 nhân vật: Winston Smith là một cán bộ cấp thấp, Julia là người yêu của Smith, O'Brien là giả lãnh tụ đảng đối lập, và Emmanuel Goldstein là Anh Cả. Ngoài ra, còn có nhân vật Charrington là chủ tiệm bán đồ cổ, và ông này là một người chỉ điểm, thành viên của Cảnh sát Tư tưởng.
Winston Smith là một cán bộ trong Bộ Sự Thật. Công việc của Winston là thay đổi các sự thật lịch sử sao cho phù hợp với đường lối và chánh sách của Party / Đảng. Dù làm công việc đó, nhưng Winston không thấy thoải mái vì sự gian dối của Đảng. Anh ta chú ý thấy Đảng viết lại lịch sử, Đảng tuyên truyền dối trá làm lũng đoạn niềm tin của dân.
Chẳng hạn như Đảng nói nước Oceania luôn là đồng minh của Eastasia trong cuộc chiến chống Eurasia, nhưng sự thật thì không phải vậy. Hay như Đảng cho rằng Emmanuel Goldstein (lãnh tụ của nhóm Brotherhood) là người nguy hiểm nhứt, là Kẻ Thù Của Nhân Dân, nhưng Winston thấy không phải vậy. Thế là Winston bắt đầu viết nhựt kí ghi lại những cảm tưởng cá nhân. Nhưng Winston rất sợ bị theo dõi, nên chỉ ghi chép âm thầm và ở những thời điểm mà Đảng có thể không theo dõi.
Winston trú ngụ ở tầng 7 trong một toà nhà tồi tàn, hôi mùi cải bắp luộc, còn thang máy thì thường bị hư hỏng. Trớ trêu thay, toà nhà này được Đảng đặt tên là "Victory Mansion" (Biệt thự Thắng Lợi). Thật ra, cái tên 'Thắng Lợi' được dùng cho rất nhiều sản phẩm (như thuốc lá, rượu, bia, cà phê, v.v.) của nước Oceania.
Orwell mô tả Smith như là một công chức nghèo, uể oải với công việc và cuộc sống. Chiều về căn hộ, anh ta được 'chào đón' bằng những bài ca hay chương trình giải trí mang tính 'cách mạng' và tẻ nhạt. Còn cái màn hình thì hình như lúc nào cũng theo dõi mỗi bước đi và hành vi của anh. Còn ra ngoài nhà thì bất cứ anh đi đến nơi nào, Party đều theo dõi anh. Đi đường anh cũng thấy sự hiện diện của Party và lãnh tụ vĩ đại qua băng rôn và khẩu hiệu.
Anh phải tỏ ra là một cán bộ trung thành với Party, vì nếu không thì anh ta sẽ bị trừng phạt, thậm chí giết chết. Cảnh sát Tư tưởng lúc nào cũng có mặt để bảo đảm anh ta phải trung thành với Party / Đảng.
Winston càng ngày càng thấy bất bình trước sự trấn áp và kiểm soát của Đảng. Đảng cấm không được suy nghĩ tự do, không có tình dục, và không có bất cứ diễn đạt mang tánh cá nhân. Anh ta bắt đầu không ưa đảng và viết nhựt kí. Nói cách khác, anh ta đang trở thành một Tội phạm Tư tưởng.
Winston thương thầm nhớ trộm một cô gái đồng nghiệp tên là Julia. Nhưng Winston sợ Julia là ‘gián điệp’ được cài cắm để theo dõi những kẻ Tội phạm Tư tưởng như anh ta. Một ngày kia, Winston nhận được thư của Julia với dòng chữ ‘I love you’ (em yêu anh), và thế là họ bí mật bắt đầu một mối quan hệ tình cảm. Càng yêu Julia chừng nào, Winston càng ghét Đảng chừng nấy.
Một hôm, Julia và Winston nhận được lời mời ghé thăm O’Brien, lãnh tụ của Đảng. Tuy Đảng mang danh là của giai cấp lao động, nhưng O’Brien sống trong xa hoa.  O’Brien cho biết rằng cũng như Winston và Julia, ông rất ghét Đảng. Ông đang tham gia nhóm Brotherhood (Hội Ái Hữu) nhằm lật đổ Đảng. O’Brien mời Julia và Winston tham gia Hội Ái Hữu và được tặng cuốn sách của Emmanuel Goldstein về tuyên ngôn của Hội.
Winston say sưa đọc cuốn sách cho Julia nghe trong một tiệm. Đột nhiên, lính xông vào tịch thu cuốn sách, và người báo lính bắt là chủ nhân của tiệm tên Charrington, ông này là thành viên của Cảnh sát Tư tưởng.
Winston được chuyển tới Bộ Tình Thương, và ở đó Winston lại gặp O’Brien. Lúc bấy giờ, Winston mới biết rằng O'Brien là một gián điệp của Đảng. O'Brien chỉ giả vờ là người của Hội Ái Hữu để gài bẫy Winston.
Tại Bộ Tình Thương, đích thân O'Brien tra tấn và tẩy não Winston. Winston kháng cự, và thế là bị gởi đi giam cầm trong Phòng 101, nơi kinh khủng nhứt của Bộ Tình Thương dành cho những tù nhân sừng sỏ nhứt.
Cách O'Brien tra tấn ở Phòng 101 là buộc một lồng đầy chuột trên đầu của Winston, và để cho chuột gặm nhấm mặt của Winston. Cuối cùng thì Winston bị suy sụp và van xin O'Brien tha thứ cho mình, và hãy dùng hình thức tra tấn này cho Julia.
Winston được thả trong điều kiện sức khoẻ tinh thần bị suy sụp hoàn toàn. Ở ngoài tù, Winston gặp Julia nhưng không còn cảm tình gì với nàng. Ngược lại, Julia cũng bị suy sụp tinh thần và không còn yêu Winston nữa. Winston chấp nhận Đảng và học cách yêu thương lãnh tụ Anh Cả.
Phân tích '1984'
Nội dung câu chuyện tôi tóm tắt có lẽ không làm cho các bạn quan tâm, vì xem quá có vẻ quá ... tầm thường. Có lẽ thế, nhưng ý nghĩa đằng sau nó thì không tầm thường chút nào, vì qua câu chuyện, văn hào đã phác hoạ một xã hội toàn trị có hình thù ra sao và vận hành như thế nào.
Tác phẩm còn hàm chứa một thông điệp rất quan trọng mà George Orwell muốn gởi đến độc giả, đó là các chế độ toàn trị có khả năng gieo rắc nỗi kinh hoàng đến người dân. Đó cũng là một cảnh báo mà văn hào đưa ra từ những 80 năm trước.
Luận đề căn bản của 1984 là thế giới sẽ được chia thành 3 siêu nhà nước toàn trị: Oceania, tượng trưng cho chế độ Stalin; Eurasia tượng trưng cho chế độ Phát-xít; và Eastasia tượng trưng cho xã hội theo tư bản chủ nghĩa. Tuy Oceania tượng trưng cho xã hội Stalin, nhưng câu chuyện lại không lấy Moscow làm bối cảnh mà là London. Tuy nhiên, ngày nay thì chúng ta có thể thấy cái nhà nước Oceania hiện diện ở bất cứ nơi nào trên thế giới, dưới hình thức này hay hình thức khác.
Nước Oceania có ba thành phần: một nhóm nhỏ gọi là Nội Đảng (Inner Party), Ngoại Đảng (Outer Party) và nhóm lớn nhứt là Proles không nằm trong Đảng.  Nội Đảng bao gồm một nhóm nhỏ chóp bu của Đảng, có quyền điều hành và ra chánh sách. Ngoại Đảng là nhóm lớn hơn, bao gồm những cán bộ như Winston Smith, những kẻ bị tẩy não nặng nề và chỉ biết phục vụ cho Nội Đảng một cách vô điều kiện.
Proles hay thường dân là nhóm lớn nhứt, ngoài Đảng, chẳng có quyền lực gì cả, và gần như vô nghĩa. Nhóm Probes này được quản lí bởi một lực lượng gọi là Cảnh sát Tư tưởng (Thought Police). Nhóm Proles chẳng có vai trò gì, và thường được Cảnh sát Tư tưởng cho chơi thể thao và những màn giải trí vớ vẩn khác để không chất vấn những gì Nội Đảng và Ngoại Đảng làm.
Mục tiêu tối hậu của Nhà nước Oceania là kiểm soát toàn bộ xã hội và kiểm soát suy nghĩ của người dân. Để thực hiện mục tiêu này, Oceania dựa vào 2 trụ cột chánh: dối trá & tẩy não, và đàn áp. Dối trá & tẩy não được thực hiện bởi Bộ Sự Thật. Đàn áp thì do Bộ Tình Thương phụ trách.
Bộ Sự Thật sáng chế ra một ngôn ngữ gọi là Newspeak. Trong thực tế, Newspeak là loại ngôn ngữ mới nhằm hạn chế tự do tư tưởng và xiển dương đường lối chủ trương của Đảng. Ngôn ngữ Newspeak thay thế tiếng Anh truyền thống. Newspeak không có những chữ mang tính phản kháng. Ngay cả suy nghĩ phản kháng cũng là bất hợp pháp, và suy nghĩ phản kháng trong tâm tưởng là một ‘tội phạm tư tưởng’ (thought crime). Tội phạm tư tưởng là loại tội phạm nặng nhứt trong nhà nước Oceania.
Trong Newspeak có một chương trình một cách nói gọi là 'Doublethinking' (Suy Nghĩ Kép). Khẩu hiệu của Doublethinking và cũng là chủ trương của Oceania là:
• Chiến tranh là hoà bình (War is Peace)
• Tự do là nô lệ (Freedom is slavery)
• Dốt nát là sức mạnh (Ignorance is strength)
"Chiến tranh là hoà bình" có nghĩa là đặt quốc gia trong tình trạng chiến tranh thì người ta sẽ quên đi những bất công xã hội và thối nát của chế độ để chuẩn bị chiến tranh, và qua đó mà duy trì hoà bình trong nước. Điều này giải thích tại sao các nước toàn trị lúc nào cũng doạ công chúng rằng có một kẻ thù đang đe doạ đến sự tồn vong của chế độ (dù chẳng có đe doạ nào cả) để biện minh cho sự đàn áp của họ và làm cho dân chúng lúc nào cũng bị động, không có thì giờ suy nghĩ sâu xa.
"Tự do là nô lệ" có nghĩa là tự do tuyệt đối sẽ dẫn đến một cuộc sống mà người ta chỉ theo đuổi những thú vui vật chất và nhục dục. Họ không thể nào suy nghĩ đến những vấn đề lớn hơn. Do đó, họ rất dễ trở thành nô lệ cho chế độ.
"Dốt nát là sức mạnh" có thể hiểu rằng dốt nát là niềm vui. Khi người ta chạy theo niềm vui để thoả mãn nhu cầu cá nhân, người ta sẽ không quan tâm đến sự thật nữa. Sự dốt nát của họ là sức mạnh của nhà nước.
Doublethinking là một 'vũ khí' lợi hại của Đảng (Bộ Sự Thật). Với Doublethinking, người ta có thể tin vào 2 điều hoàn toàn đối nghịch nhau. Đó chính là lí do tại sao các chế độ toàn trị rất thích nói về tự do, dân chủ, hoà bình. Chế độ Oceania lúc nào cũng nói rằng tự do là quí báu, nhưng chính chế độ đó lại tước đoạt quyền tự do tư tưởng của người dân. Dân chủ là một khẩu hiệu rất phổ biến trong nước Oceania nhưng trong thực tế người dân không có quyền bầu cử. Còn hoà bình thì chỉ là khẩu hiệu, vì trong thực tế Oceania lúc nào cũng chuẩn bị chiến tranh chống các nhà nước khác.
Cho đến nay, chúng ta vẫn thấy nhan nhản những thủ thuật của Bộ Sự Thật trong tuyên truyền và tẩy não người dân. Vì nhà nước Oceania kiểm soát toàn bộ báo chí và hệ thống truyền thông, nên nó có thể nói bất cứ điều gì mà không quan tâm đến phản kháng. Nó nói 2 + 2 = 5 mà không ai dám nói khác. Nó đổi đen thành trắng, và trắng thành đen cũng chẳng ai nói khác được. Dần dần, theo thời gian những 'tiêu chuẩn' mới này thành chân lí và người dân phải chấp nhận.
Để kiểm soát tư tưởng và tẩy não dân, Đảng duy trì một hệ thống có tên là Thought Police (Cảnh sát Tư tưởng). Cảnh sát Tư tưởng có thể theo dõi công dân mỗi phút và biết họ suy nghĩ gì! Bất cứ ai trong nhà nước Oceania suy nghĩ khác với Đảng là bị bắt bỏ tù và tra tấn.
Nhà nước Oceania thích dùng những cách nói thậm xưng. Họ nói về những chiến thắng vang vội, và bất kẻ thù nào cũng bị đánh bại. Tiểu thuyết bắt đầu bằng nhà nước Oceania gây chiến với Eurasia và làm hoà với Eastasia. Nhưng sau đó thì Oceania đột nhiên làm hoà với Eurasia và gây hấn Eastasia. Cứ mỗi lần như thế, Oceania tuyên bố là chiến thắng. Họ khắc cái 'chiến thắng' đó bằng cách đặt tên cho các sản phẩm là 'Thắng lợi' / Victory. Người dân tưởng đó là thật và cũng tự hào và ảo tưởng về sức mạnh của Nhà nước Oceania.
Nhà nước Oceania tuy bề mặt thì tỏ ra là một chánh quyền mạnh và vững chãi, nhưng trong thâm tâm họ rất yếu. Họ rất sợ dân. Họ nhìn đâu cũng thấy kẻ thù và ai cũng đáng nghi ngờ. Đó chính là lí do họ có đội quân Cảnh sát Tư tưởng. Một trong những cụm từ họ hay dùng là 'Kẻ Thù Của Nhân Dân'. Trong ‘1984’, Orwell mô tả các thành viên của Ngoại Đảng cứ mỗi lần họp họ dành ra 2 phút để làm Nghi lễ Thù Ghét chống lại Emmanuel Goldstein, người được xem là 'Kẻ thù của Nhân dân'. Tuy nhiên, cái nhãn đó chỉ được dựng lên làm biểu tượng nhằm đánh lạc hướng người dân từ một kẻ thù lớn hơn là Anh Cả!
Cái mô hình Oceania dĩ nhiên là có mặt trong thế giới XHCN cũ. Ở Đức, sau khi thống nhất đất nước, người ta mới biết cơ quan mật vụ khét tiếng Stasi đã theo dõi người dân như thế nào. Họ dùng những người thân như cha mẹ, vợ chồng, bạn bè, đồng nghiệp làm điềm chỉ viên cho họ. Các điềm chỉ viên báo cáo rất chi tiết về người họ theo dõi, như gặp ai, nói chuyện về gì, suy nghĩ ra sao, thậm chí ... ngủ với ai!
Ngày nay, cái ngôn ngữ Newspeak cũng hay thấy ở những nước chuyển sang XHCN. Ở Tàu, sau cuộc 'cách mạng', chế độ mới thay đổi các cách nói và ngữ vựng cũ bằng những cách nói xa lạ và những từ ngữ khó hiểu. Họ cố tình tẩy não sao cho dân chúng phải đoạn tuyệt với ngôn ngữ của cha ông để lại và làm quen với một thứ ngôn ngữ mới. Ngôn ngữ Newspeak cũng có những chữ như tự do, dân chủ, hoà bình, v.v. nhưng ý nghĩa thật thì hoàn toàn ngược lại, y như Doublethinking.
Trong cái nhìn của Orwell, không phải chỉ xã hội chủ nghĩa sẽ thất bại, nhưng một xã hội hiện đại (như ngày nay) và xã hội dân chủ đại chúng cũng sẽ thất bại. Trong xã hội ngày nay, những kẻ cai trị đã có trong tay những kĩ thuật và công nghệ để duy trì quyền lực và kiểm soát dân chúng. Trong xã hội Oceania, người dân tin vào những gì kẻ cai trị (Anh Cả) vì họ không thể nào nói lên những bất đồng chánh kiến, hoặc họ bị tẩy não và không nghĩ ra được một cách diễn giải khác. Có lẽ ý tưởng chánh của Orwell trong 1984 là những kẻ cai trị có khả năng ngăn chận những suy nghĩ độc lập của người dân.
Lời cảnh báo đó vẫn còn tính thời sự. Dù đã gần 80 năm xuất bản, những khái niệm như Newspeak, Doublethink, Anh Cả, Tội phạm Tư tưởng, Cảnh sát Tư tưởng, v.v. vẫn còn liên quan. Ngay cả người dân ở Mĩ, Úc, Anh trong thời dịch bệnh có lẽ đều tìm thấy nhiều sự trùng hợp lạ lùng với những gì mô tả trong 1984. Chính vì thế mà mà '1984' được xem là một kiệt tác, vì mức độ ảnh hưởng của nó xuyên thời gian.

[1] George Orwell tên thật là Eric Arthur Blair sanh năm 1903 và qua đời năm 1950, tức chỉ thọ 46 tuổi. Ông chết vì bệnh lao phổi. Ông xuất thân là một nhà báo và nhà phê bình, nhưng lại biết đến như là một nhà văn. Ông mô tả gia đình ông thuộc giai cấp trung lưu, thân phụ là công chức làm việc ở Ấn Độ (nơi ông sanh ra) và thân mẫu xuất thân từ một gia đình doanh nhân gốc Pháp. Sau một thời gian sống ở Ấn Độ, ông theo thân mẫu về Anh, nơi ông được gởi đi học tại những trường danh tiếng như Sussex và Eton. Ngay từ thuở đó cậu bé George đã biểu hiện một tư chất thông minh nhưng thụ động. Aldous Huxley là một trong những người thầy của Orwell. Tuy nhiên, ông không thích môi trường học đường. Sau trường học, ông làm cảnh sát một thời gian, nhưng ông cũng không thích nghề cảnh sát. Thật ra, ông lúc nào cũng cảm thấy xấu hổ vì đã làm cảnh sát. Sau khi bỏ nghề cảnh sát, ông lang thang ở London và Paris và sống trong một khu tồi tàn, chung nhà với những người ăn xin. Ở Paris ông làm nghề rửa chén trong nhà hàng. Có lẽ chính vì thế mà ông rất ghét chủ nghĩa đế quốc. Ông tự xem mình là một người xã hội chủ nghĩa, thậm chí là người cộng sản. Nhưng trớ trêu thay, hai tác phẩm Animal Farm và 1984 của ông lại là những cảnh báo về một viễn cảnh chế độ Nazi và Stalin áp đặt lên xã hội loài người.

Bauxite Việt Nam: Anh Cả và tiểu thuyết '1984' (boxitvn.blogspot.com)
https://boxitvn.blogspot.com/


Đăng ngày 19 tháng 12.2021