banner

Sau 15 năm hoạt động (2008-2023), website Ái hữu Đại học Sư Phạm Sài gòn tạm ngưng việc đăng thêm bài vở và tin tức.

Độc giả muốn lưu giữ bài viết và hình ảnh để làm tư liệu, xin vui lòng truy cập vào các tiết mục đã đăng trên trang web để download.

Xin chân thành cảm tạ sự hợp tác của tất cả các tác giả và độc giả đã dành cho trang web.

20.07.2023
Admin Website Ái hữu Đại học Sư phạm Sàigòn


Chỉ còn 1 tháng nữa là đến Ngày Mất Nước 

Thử kiểm điểm :

Quê hương còn lại chút gì ?

Nếu không còn gì để mất? Hãy vùng lên giữ dân tộc Việt

Phan Văn Song

Thưa quý bà con,
Tháng 12 sắp đến năm nay 2019, là tháng cuối cùng trước khi Hiệp Ước Thành Đô được áp dụng. Năm tới, 2020, Việt Nam sẽ chánh thức do Nhà cầm quyền Tàu Cộng kiểm soát. Con đường đấu tranh để Việt Nam thoát khỏi quỷ đạo Cộng Sản Tàu e rằng bế tắc!

Hai thái độ:  
- Một là mackeno, không đoái hoài, tự nhiên như người Hà nội, hoài mãi mãi người ngoài cuộc, sống ở ngoại quốc, con cái nay, vẻ ngoài vẫn Việt, nhưng tâm hồn tâm trạng ngoại quốc, da vàng ruột trắng như quả chuối; hoặc thản nhiên hưởng thụ, ở ngoài thoải mái làm ăn, ngày nghỉ, cần du lịch du hý, vẫn đi về qua lại Việt Nam, có Tàu? không Tàu? cũng thế thôi. Ta là Việt Kiều... Ra vào No star where... Hưởng thụ là cái chánh.
- Hai là từ nay, nhìn nhận rõ ràng bằng mọi giá, không còn những ưu tư do dự, lo lắng trừu tượng nữa, năm 2020 sự thật là rõ ràng Việt Nam ta nay là Tàu Cộng, và cắt đứt liên lạc với Việt Nam, tầy chay  hàng hóa lương thực Tàu và Việt Nam! Làm sao nuôi dưỡng hận thù phục quốc, trong ngoài một lòng, một chí lấy lại Đất nước Đại Việt, tìm lại Hồn Việt, giữ vững nuôi dưỡng tinh thần Dân Tộc Việt.

Mong rằng: đây là một dịp may, vì là một cú SỐC - un choc: “Từ nay, rõ ràng, chúng ta bị người Tàu đô hộ”. Một nhận định rõ ràng, cũng như những nhận định ngay những ngày sau ngày 30 tháng Tư, rõ ràng toàn bộ nhân dân Miền Nam chúng ta hoàn toàn mất nước, và nhận định rõ ràng mất Tự do và đang đi vào thời kỳ “đồ đá” khi thấy các “cán ngáo” tung tăng, tay cầm tay đi đạo phố, sổ sàng vào chiếm nhà, chiếm chỗ ở, đòi ở nhà trên... đuổi gia đình mình xuống ở nhà ngang, nhà dưới, những “khăn rửa mặt vào chậu cầu tiêu, bỏ cá rộng vào cầu tiêu, sợ quạt máy trần “chém” đầu”... Rõ ràng tỉnh ngộ, khi bị đuổi nhà đi kinh tế mới, rõ ràng “thức tỉnh” khi nhìn những thùng sách báo bị đưa ra đốt ở ngoài đường, rõ ràng, quá rõ ràng  khi… và khi… và tiếc những ngày xưa ấy đã xúi con trốn lính, bỏ tiền chạy chọt cho chồng đi lính kiểng! Nghe lời xúi dại các Thầy, các Cha, các Sư phản chiến, chống tham nhũng...
Mong rằng tất cả những “Sự thật phủ phàng” sẽ đến và đánh thức người dân VỚI hy vọng lúc ấy người dân sẽ có phản ứng… Hãy nhìn về Hong Kong, nhìn Nhà Cầm quyền Trung Cộng Lục Địa đang tìm mọi giá bóp nghẹt Hong Kong, rồi sẽ có  Thiết quân Luật, rồi sẽ có xe tăng, vì đã có bắt bớ giam cầm… rồi đổ máu phải đến thôi! Chớ quên Thiên An Môn, Budapest, Praha… Tự Do phải Đổ Máu, phải Tù Tôi, phải Chết chóc Thương tật... mới Thành Công. Ba Lan Tự Do, Đông Âu Tự Do... bằng giá ấy!
Và Việt Nam ngày mai cũng vậy:
Phản kháng đấu tranh Bất Bạo Động, Bất Tuân Dân Sự chỉ có hữu hiệu, có kết quả chỉ ở những môi trường các quốc gia có một nền Dân Chủ rõ ràng, có những Luật Lệ bảo vệ các quyền con Người hữu hiệu.
Việt Nam cuối năm 2019 và ngày mai bắt đầu năm 2020 chẳng những là một nước Cộng Sản  mà là một quốc gia đang bị xâm chiếm, với một ông chủ nhà là Trung Cộng. Cũng như xưa kia, Ba Lan của năm 1981 là một nước Cộng Sản chư hầu của Liên Sô vậy!

Do đó xin phép bà con nhắc đến chuyện Ba Lan thời kỳ 1981, là để bàn chuyện tương lai Việt Nam. Ba Lan 1981 là Việt Nam 2020!

1. Bài học ngày 13/12/81 tại Ba Lan
 Ba Lan 1981:
- Ngày 13/12/1981, đúng hơn vào đêm 13/12/1981 (đêm thứ Bảy qua Chủ nhật).tại Ba Lan, Tướng W. Jaruzielski (hình ảnh quen thuộc với quần chúng thế giới và bà con chúng ta là viên tướng với cặp mắt kiếng đen), lãnh tụ Đảng và Nhà Nước Cộng Sản Ba Lan, Chủ tịch Hội Đồng Quân Sự Cứu Nguy Dân Tộc Ba Lan, công bố Thiết quân Luật nghĩa là Quân Luật đặc biệt cho một quốc gia trong tình trạng chiến tranh.
- Thiết quân Luật, là từ nay Dân luật bị bãi bỏ, chỉ có Quân Luật, có nghĩa là từ nay truất mọi quyền công dân như tự do đi lại, tự do ngôn luận... vân vân... Thiết quân Luật, là ban đêm giới nghiêm, cấm đi lại, Thiết quân Luật là, tạo những khu vực cấm đi lại, cấm hôi họp, tụ họp ngoài đường, vì chế độ quân đội thay thế chế độ cảnh sát, được quyền nổ súng bất cứ lúc nào, bắn, bỏ tù, đưa đi đày không cần xét xử.
- Thiết quân Luật Ba lan lúc ấy huy động 70 ngàn binh sĩ quân đội, hàng chục ngàn lính dự bị, 30 ngàn viên chức cảnh sát công an nội vụ, 1.750 xe tăng và 1.400 xe bọc thép, 500 chiến xa, 9.000 xe hơi cơ giới, phi đội máy bay trực thăng và máy bay vận tải được sẳn sàng phục vụ các đợt đàn áp. Điện thoại vô hiệu hóa, giới nghiêm từ 19 giờ đến 6 giờ sáng, cấm công dân thay đổi nơi cư trú, ngưng phát hành báo chí (trừ báo của đảng và quân đội), phá sóng radio nước ngoài phát vào Ba Lan, đình chỉ công dân xuất cảnh, tạm thời đóng cửa các trường học…
- Thiết quân Luật Ba Lan lúc bấy giờ, tái lập lại hệ thống phân phối hàng hoá bằng tem phiếu - đã bỏ đi nhiều năm qua - các mặt hàng thiết yếu như thịt, bơ, chất béo, bột, gạo, sữa cho trẻ sơ sinh v.v.. Kiểm soát lại nguồn cung cấp cho các cửa hàng và đe dọa an ninh quần chúng bằng kiểm soát phân phối năng lượng cho mùa đông sắp tới. Tóm lại, dùng vũ khí Thiết quân Luật, nhà cầm quyền cộng sản Ba Lan lúc bấy giờ, thực hiện cùng với vũ khí thứ hai là chế độ tem phiếu, đã kiểm soát toàn bộ dân chúng mình qua bao tử và sự sanh hoạt sống còn hằng ngày.(Cũng như tất cả nhà cầm quyền các quốc gia độc tài và cộng sản trên thế gìới vậy)!

Lý do chánh thức được nêu ra là do tình hình nước Ba Lan lúc bấy giờ thiếu an ninh do sự chống đối của Phong trào Đoàn Kết-Solidarnosc, và khủng hoảng kinh tế. Thế nhưng mặc dù có tăng thêm sự kềm kẹp, mặc dù có tăng thêm sự đàn áp cũng vẫn không dấu nổi sự sợ hãi của nhà nước cộng sản Ba Lan lúc bấy giờ.
Phải, nhà cầm quyền cộng sản Ba Lan đang hoang mang và hoảng sợ, thấy rõ đối thủ chánh trị của họ là phong trào Công đoàn Đoàn Kết chính là nguyên nhân của tình trạng khó khăn từ chánh trị đến kinh tế lúc bấy giờ, do phản kháng, do đấu tranh toàn bộ của dân chúng Ba Lan. Mặc dù sử dụng gần như độc quyền các phương tiện truyền thông đại chúng (của) nhà nước (đài phát thanh, truyền hình, báo chí) và chú trọng tất cả vào tuyên truyền và phá hoại Công đoàn Đoàn kết, tìm mọi cách hạ bớt uy tín của Công đoàn trong ảnh hưởng xã hội. Thế nhưng, mặc dù với các phương tiện truyền thông đại chúng ấy, để chống lại phe đối lập với phương tiện nhỏ hơn nhiều, đối lập vẫn và đã tạo được một thế đứng vững chải, nhờ phổ biến những tư tưởng đã bị cấm đoán bởi chủ nghĩa Cộng sản, như Dân chủ, Nhơn quyền, Tự do ngôn luận... và rộng rãi hơn nữa đã đề nghị một mô hình xã hội và chánh trị hấp dẫn, buộc nhà nước cộng sản phải đặt một “nền cai trị mới” từ nay biến thành một cuộc ”chiến tranh chống  nhân dân”.  Do đó Thiết quân Luật là một bắt buộc thôi!
Thực sự mà nói, Thiết quân Luật là cái bắt buộc PHẢI đưa ra thôi! Sau 16 tháng, sau hàng loạt cuộc đình công trong những năm 1980 đã dẫn đến việc thành lập Công đoàn Đoàn Kết và làm tan vỡ nền tảng cộng sản của nền chánh trị ở Ba Lan.

Kết quả hãi hùng :
Mười ngàn công an, an ninh, mật vụ tham gia chiến dịch “Cây thông” bắt giữ những người được cho là nguy hiểm đối với an ninh quốc gia, đưa họ tới các nhà tù và những trung tâm giam giữ đã được chuẩn bị trước.
Chỉ riêng trong tuần đầu tiên của Thiết quân Luật, trong các nhà tù và trại giam đã có khoảng 5 ngàn người. Trong giai đoạn Thiết quân Luật, có khoảng 10 ngàn người bị bắt giữ trong 49 trại giam trên cả nước, đa số gồm các nhà lãnh đạo của Công đoàn Đoàn Kết, trí thức liên kết với họ và nhà các hoạt động đối lập dân chủ. Bốn ngàn người trong số này đã bị buộc tội và có án tù, hàng ngàn công nhân bị sa thải, gần 2.900 người tự tử trong năm 1981, hàng trăm ngàn người dưới 35 tuổi đã bỏ chạy khỏi Ba Lan sang các nước phương Tây.
Với hơn 44 năm dưới ách cai trị của chế độ cộng sản, ngày 13/12/1981 là một ngày được đánh dấu là một ngày đặc biệt trong lịch sử cận đại Ba Lan.
Lý do rằng bấy giờ nhà cầm quyền Ba Lan vẫn ngó về Mạc tư Khoa, vẫn chờ ý kiến quyết định của Thiên triều Sô Viết và… và… vẫn không quên hai biến cố: Budapest 1956, và gần hơn Praha 1968. Xin nhắc lại hai biến cố ấy để chúng ta người Việt Nam ngày nay cảnh giác và không quên (đối với chánh sách ngoại Việt-Hoa ngày nay):

1956: Cuộc nổi dậy tại Budapest, thủ đô Hungaria
- Ngày 23/10/1956, nhơn dân thành phố Budapest xuống đường biểu tình chống nhà nước cộng sản Hung. Biểu tình biến thành nổi loạn. Nỗi khao khát tự do, nỗi khao khát cởi mở được ấp ủ từ ngày Staline qua đời.
Tám tháng trước, vào tháng 2 năm 1956, Nikita Khrouchtchev, Đệ nhứt Bí thư của Đảng Cộng sản Xô Viết, đả phá hạ bệ chỉ trích người tiền nhiệm mình là Staline trong một bản báo cáo mật tại Đại hội thứ XX của Đảng Cộng sản Sô Viết tại Mạc tư Khoa.
Ngày 28/06/1956, tại Poznan, Ba Lan, một cuộc đình công công nhơn được biến thành một cuộc nổi dậy đòi dân chủ. Mạc tư Khoa lo lắng và buộc Đảng cộng sản Ba Lan đặt nhà cải cách (vẫn còn là đảng viên Đảng Cộng sản Ba Lan) Wladyslaw Gomulka, một cựu tù nhơn bất đồng chánh kiến với Staline từ những năm trước, lên cầm quyền nhà nước Ba Lan.
Tại Hungaria, ngày 23/10, dân chúng Hung cũng đòi Imre Nagỵ (đọc Nog), một đảng viên ôn hòa của Đảng Cộng sản Hung đang bị thất sủng từ tháng Tư 1955, trở lại cầm quyền.
Đảng Cộng sản và Nhà nước Hung chấp nhận, mời Nagy trở lại nắm chánh phủ nhưng thiết lập ngay Thiết quân Luật và kêu gọi quân đội Sô Viết đang đóng quân chung quanh thủ đô Budapest, đem quân đội vào nhập vào thủ đô mình, giúp mình xây dựng lại an ninh và trật tự. Thoạt đầu quân Sô Viết cũng vào làm trật tự, nhưng nhẹ nhàng không đụng chạm mạnh và rút đi ngày 27/10.
Thế nhưng, dân chúng Hung tưởng bở, nghĩ rằng thời cơ đã đến rồi, Hungaria nay đã giải phóng đã giành lại Độc lập rồi. Đất nước đang sống lại, sôi sục,  nổi bùng. Dân chúng xuống đường rầm rộ ngày 30/10 và tại Budapest chiếm trụ sở Đảng Cộng sản Hung, hành hung, giết hại nhơn viên kể cả những người không liên hệ gì với chế độ đáng ghét ấy.
Thủ tướng Imre Nagy cũng say cơn chiến thắng, Ông tuyên bố từ nay sẽ đi vào con đường Dân chủ và Đa nguyên. Ngay ngày 1 tháng 11, thành lập một chánh phủ liên hiệp, và tuyên bố từ nay Hungaria sẽ ra khỏi Khối Warszava.
Thật là quá quắt! Liên Sô không chấp nhận! Chúa Nhựt, 4 tháng 11, Hồng quân Liên Sô tràn ngập Budapest, 8 sư đoàn, hàng trăm chiến xa T 54,  thứ tối tân nhứt của Liên Sô thời bấy giờ (vẫn có mặt trên chiến trường Việt Nam 20 năm sau). Phe nổi dậy gồm, công nhơn, thợ thuyền sanh viên trí thức, gậy đá, súng trường súng lục anh hùng tử thù nhưng cuối cùng thua. Kết quả cuộc đàn áp: 200 ngàn tử vong, 160 ngàn tỵ nạn chánh trị tại các quốc gia Tây Âu. Imre Nagy bị xử tử, bị treo cổ vài tháng sau.   

1968, Mùa Xuân Praha, thủ đô Tiệp Khắc
Với Alexander Dubček, được bầu chọn đứng đầu Đảng Cộng sản  Tiệp Khắc vào tháng Giêng 1968, Tiệp Khắc đang đi vào con đường cải tổ quan trọng với mục tiệu tạo một «con đường Xã hội Chủ Nghĩa Nhơn bản», sẽ xóa bỏ chế độ kiểm duyệt, sẽ phục hồi quyền lợi và chức vụ các viên chức đảng viên đã bị tù tội cách chức, cho về vườn qua những cuộc thanh trừng đầy màu sắc Staline của những năm 1950. Sẽ chuyển nền kinh tế do Nhà nước lãnh đạo và chỉ định thành một nền kinh tế tự do, phóng khoáng (thời gian ấy chưa có từ ngữ và quan niệm kinh tế thị trường, vì từ ngữ tư bản đối kỵ, nên chỉ dùng từ libéral-tự do thôi!), nền ngoại giao và chánh sách ngoại giao cũng sẽ được cải tổ, sẽ mở rộng ra khỏi khối Xã hội Chủ nghia anh em, sẽ có tự do tôn giáo...vân vân…
Mặc dù chương trình cải tổ không đụng chạm đến nền tảng và vai trò của Đảng và chủ thuyết Cộng sản như Hungarie năm 1956, những tư tưởng và đề nghị cải tổ cũng đem đến một ảnh hưởng rất lớn cho xã hội Tiệp lúc bấy giờ. Trong một quốc gia mà cái thế địa lý rất chiến lược như Tiệp Khắc lúc bấy giờ là một nguy hiểm đối với Liên Sô và khối Warszawa. Thật vậy, Tiệp Khắc là đầu tàu, là riềng mối. Tiệp hắc là biên giới giữa hai khối của cuộc chiến tranh lạnh: Mỹ/Nga. NATO/Warsawa! Tiệp khắc xé rào là một nguy hiểm cho Liên Sô và Đông Âu và khối Warsawa! (cũng như ngày nay, Ukraina đối với Liên Bang Nga vậy). Vì vậy phải tung đòn trừng phạt, để chận đứng mọi âm mưu. Lực lượng quân đội và xe tăng khối Warsawa (trừ Roumanie) tràn vào xâm chiếm Praha trong hai ngày 18 và 20 tháng 8 (Radio Hà Nội vỗ tay chào mừng ngày Giải Phóng Praha). Mặc dù sự hổ trợ, ủng hộ của Đảng Cộng sản Tiệp khắc, họp Đại Hội bất thường ngày 22/8, mặc dù dư luận thế giới la ó, phản đối, các nhà lãnh đạo của nhà nước Tiệp đều bị bắt giải đi Mặc tư Khoa để xét xử, một nhóm lãnh đạo khác được Liên Xô đặt lên thay thế…
Mùa Xuân Praha thất bại, thế nhưng Mùa Xuân Praha cũng để một dấu ấn vĩnh viễn trong trí nhớ của nhơn loại.
« Năm 1968 - Tổng Thống và anh hùng Tiệp Khắc Vaclav Havel nói trong bài diễn văn kỷ niệm 30 năm Mùa Xuân 68 – là năm của của quyền công dân được sống lại, là năm của nhơn phẩm được xây dựng trở lại và cũng là năm mà mọi con người lấy lại được niềm tin rằng có thể thay đổi được xã hội - L’année ’68 fut avant tout celle du renouveau de la citoyenneté, de la reconstruction de la dignité humaine et de la croyance des citoyens dans la possibilité de changer la société ».

Phải cần 8 năm đấu tranh mới giải phóng được Ba Lan:
Quy mô đàn áp của nhà cầm quyền Ba Lan lớn và tàn bạo như vậy nhưng không dập tắt được phong trào đấu tranh. Ngay trong thời gian Thiết quân luật, các cuộc biểu tình vẫn nổ ra. Trong Ngày quốc tế Lao động 1/5/1982 hàng chục ngàn người đã xuống đường phản đối tình trạng Thiết quân Luật với biểu ngữ “Thiết quân Luật là bất hợp pháp”. Ngày 31/8/1982, người Ba Lan đồng loạt xuống đường biểu tình tại 34 tỉnh thành, kỷ niệm 2 năm này ngày ký “Thoả thuận Tháng Tám”, là thoả thuận mà trong đó nhà nước cộng sản cho phép Công đoàn Đoàn kết hoạt động hợp pháp. Hơn 5.000 người đã bị bắt giữ, 3.000 người bị tòa án buộc các tội khác nhau, một số tờ báo bị đóng cửa và 800 nhà báo bị sa thải.
Thế giới lên án mạnh mẽ và cô lập Ba Lan. Mỹ và nhiều nước phương Tây tuyên bố bao vây kinh tế Ba Lan, nhưng đồng thời viện trợ tiền bạc, vật chất cho Công đoàn Đoàn Kết.
- Ngày 22/07/1983 nhà cầm quyền cộng sản buộc phải tuyên bố chấm dứt tình trạng chiến tranh, (nhưng vẫn không bãi bỏ Thiết quân Luật), và giải thể Hội Đồng Quân Sự Cứu Nguy Dân Tộc.
Cuộc tranh đấu với chế độ cộng sản vẫn tiếp diễn quyết liệt và tới tháng 6/1989, tức 6 năm sau khi tình trạng Thiết quân Luật được bãi bỏ, những người cộng sản mới chấp nhận ngồi vào bàn tròn đàm phán.
- Ngày 4/09/1989 cuộc bầu cử tự do đầu tiên trong các nước cộng sản được tiến hành, khởi đầu cho sự sụp đổ toàn bộ hệ thống cộng sản tại châu Âu.

2. Việt Nam 2019:
Năm 2019 sắp tàn, nhơn ngày kỷ niệm ngày 13 tháng 12 của Ba Lan sắp đến, chúng ta thử đánh giá xem tình hình đấu tranh ngày nay ở Việt Nam như thế nào? Tình hình đấu tranh dân chủ trong nước nay đã chín mùi chưa?
Chưa bao giờ cái hoảng cái sợ đã thay đổi chủ như lúc nầy. Trong nước, người dân đã hết sợ nhà cầm quyền rồi, mặc dù Công An vẫn đàn áp, vẫn dùi cui, vẫn quấy nhiểu đời sống dân lành.  
Vì không còn sợ nữa nên ngày nay, càng ngày càng nhiều bloggers ra mặt, mặc tù tội, mặc bị đánh đập, hành hung, mặc bị bắt, mặc ở tù.  
Ngày nay, đã có những Phạm Chí Dũng, những Lê Hiếu Đằng những Lê Mã Lương… ra mặt kêu gọi. Nhưng ngày nay vẫn còn chưa rầm rộ được, chưa xôm tụ được như Ba Lan ngày xưa. Mặc dù ngày nay các bloggers trong nước các nhà đấu tranh dân chủ, đấu tranh cho Nhơn quyền đều được Cộng đồng Việt Nam Hải Ngoại ủng hộ, được bạn bè quốc tế ủng hộ.  
Phong trào đấu tranh trong nước càng ngày càng cao, phong trào ủng hộ Hải ngoại càng ngày càng mạnh, phong trào bạn bè quốc tế càng ngày càng đông. Nhớ lại những năm 80 khi Phong Trào Công Đoàn Đoàn Kết Solidarnosc dâng cao độ, chúng tôi lúc ấy ở Pháp, cùng tất cả công chúng, giới thợ thuyền, công nhơn, trí thức, những ai ủng hộ người Pháp hay ngoại quốc đều mang trên ngực áo huy hiệu Solidarnosc.
Việt Nam ngày nay chưa tới tầm ấy. Lúc xưa thế giới trừng phạt Ba Lan và giúp đỡ Solidarnosc. Việt Nam ngày nay chưa được như vậy!  Một nhà bình luận Việt Nam sống trong nước không ngần ngại đánh giá:
“Ở Việt Nam, một cuộc biểu tình chỉ bao gồm mấy chục người, an ninh mật vụ với con số gấp hai ba lần, gom vào một chuyến xe buýt chở đi là chấm dứt, thật chẳng có nghĩa bao nhiêu. Thực chất đây chỉ là một cuộc tập họp nhỏ tự phát của những người yêu nước, thiếu hẳn sự  vận động quần chúng,hoặc quần chúng là một bầy đang sống trong sợ hãi, thờ ơ với thời cuộc, ngu lâu không thể thuyết phục được. Con đường vì dân chủ, tự do của Việt Nam, vì thế, còn rất dài” (hết trích)
Sự thật có thể như vậy nhưng nếu: Đừng sợ đàn áp, đừng sợ dùi cui. Tinh thần đấu tranh phải nở rộ trong mọi từng lớp, mọi giai cấp, mặc đàn áp, mặc dùi cui.

Bài viết nầy nhắc ngày 13 tháng 12 1981 tại Ba Lan là để nhắc đến sự đàn áp khủng khiếp của Đảng Cộng sản. Bất cứ Đảng Cộng sản nào. Đảng Cộng sản Tàu không ngần ngại cho xe tăng nghiến học sanh và sanh viên, nhuộm đỏ Quảng Trường Thiên An Môn. Ngày nay, tại Hông Kông, Cảnh sát không ngần ngại sẽ bắn đạn thật vào người phản kháng.
Tình trạng Thiết quân Luật  Ba Lan chứng minh cho chúng ta thấy rằng, chẳng có chế độ độc tài cộng sản nào ôn hoà cả. Để giữ chế độ, nhà cầm quyền cộng sản nào cũng sẵn sàng dùng bạo lực với quy mô lớn, quân đội cũng được bổ sung vào lực lượng đàn áp. Càng gần đến ngày sụp đổ, nhà cầm quyền càng hung hăng và tàn bạo hơn. (Hãy nhìn vào Hông Kông...)

Từ khi chế độ cộng sản sụp đổ (năm 1889) hàng năm người Ba Lan vẫn kỷ niệm ngày 13/12 như là một biến cố lịch sử không thể nào quên. Còn rất nhiều người đang sống là nhân chứng của biến cố này.
Vào năm 2006, tại quốc hội Ba Lan, A. Kwasniewski, một cựu bộ trưởng thời cộng sản, Tổng thống Ba Lan dân chủ, đã chính thức xin lỗi nhân dân và xem ngày này là một tội ác cộng sản. Trong năm 2006, theo Viện Tưởng nhớ Quốc gia Ba Lan, một cơ quan được thành lập sau khi chế độ cộng sản bị sụp đổ, chuyên điều tra tội ác chống lại Ba Lan, số người chết do bị bắn hoặc bị đánh đập trong giai đoạn 1981-1989 khoảng 1000 người.
Ngày 16/3/2011 Toà án Hiến pháp của Ba Lan dân chủ đã phán quyết việc ban hành tình trạng chiến tranh đã vi phạm các nguyên tắc về tính hợp pháp của chính hiến pháp của nhà nước cộng sản bấy giờ.
Tuy nhiên, bạo lực đã không làm lùi bước ý chí tranh đấu. Người Ba Lan đã chịu dấn thân, hy sinh, tù đày. Trong hơn một năm rưỡi, số người bị bắt giam và có án tù lên tới 10 ngàn người, đã nói lên rằng, cái giá của tự do rất đắt và cuộc tranh đấu vì dân chủ đòi hỏi một tinh thần bền bỉ, kiên cường.

Mong dân Việt Nam kiên cường như dân Ba Lan vậy, và mong ngày mai dân tộc Việt Nam ta sẽ thành công như dân tộc Ba Lan. Mong lắm!
30/11/2019
Hồi Nhơn Sơn,  cuối  năm Kỷ Hợi.
Phan Văn Song




Dân Tộc và Dân Chủ

Làm sao tạo một Chế độ Dân chủ với một Chủ nghĩa Dân tộc

Phan Văn Song

Paris – Pháp tuần thứ 18 «Áo Vàng» (Gilets jaunes) xuống đường đòi… «quyền dân chủ, nghĩa là ăn nói, quyền quyết định, quyền được… tham gian tham khảo, đấu tranh… quyền đối lập và cả… quyền phá hoại", và một lần nữa Paris tan tành xí quách… Nhà hàng sang trọng Fouquet’s bị đốt, tiêu tùng, đổ nát, một chi nhánh của một ngân hàng cũng bị đốt cháy rụi, suýt tí nữa cháy cả toàn bộ căn phố, may sao cảnh sát đến kịp và cứu được các gia đình đang cư ngụ… Dân Áo Vàng tả phái, thân phái Dân Chủ, ca tụng Dân Chủ, vui mừng vì đã đốt dẹp hai biểu tượng của giai cấp tư bản và tư sản, của hữu pháp của Dân Túy, Dân Tộc… Và đám Dân Chủ cũng vui mừng với tình hình kỹ nghệ tư bản thế giới Âu Mỹ đang lên cơn sốt với những trục trặc kỹ thuật của chiếc máy bay Boeing 737 MAX 8 và 9 tân thời, và kỹ nghệ máy bay cũng theo đó mà lên cơn bão loạn.
Cùng một lúc, phe Dân Chủ cũng lo lắng, vì Liên Âu vẫn tiếp tục khủng hoảng, nào với tình hình di dân càng ngày càng căng thẳng tại các biên giới, nào tình hình chiến sự mặc dù phe đồng mình tuy đã thắng được nhóm Hồi Giáo quá khích Daesh, nhưng sẽ gặp vấn nạn, các con cái, gia đình các thành viên yêu cầu nhà nước mình hồi hương con cháu mình! Ông ngoại bà ngoại, ông nội bà nội đã làm sai bổn phận để con gái theo phản loạn, để con trai đi làm loạn, nay xin đám cháu nội, cháu ngoại đem về nuôi... để tiếp tục huấn luyện đám cháu tiếp tục phản loạn chăng?
Và phe Dân Tộc Anh tiếp tục bằng mọi giá đưa chương trình Brexit vào ngõ cụt, Brexit phài cứng rắn, phải rời Liên Âu đang làm «hư» nền kinh tế Anh.

Cách mạng Algérie, một gương sáng cho dân Việt Nam ta, lại làm Pháp và Tây Âu lắm nhức đầu. Một dân chúng đòi dân chủ, đòi quyền lực, đòi tự cai trị đất nước của mình, và sẽ đặt lại nhiều vấn đề chẳng riêng cho quốc gia mình mà cho cả một vùng, và có thể cho cả thế giới! Và vì những liên hệ ngoại giao thương mãi của Âu Châu và đặc biệt của nước Pháp với người anh em nước láng giềng nầy từ nay sẽ trở nên phức tạp. Lý do vì ngoài những liên hệ rất đặc biệt với của một cựu thuộc địa, mà còn lại là một nhà tiếp vận nhiên liệu năng lượng số một nữa. Vì với tình hình một dân chúng một quốc gia quan trọng của khu vực bên kia Biển Địa Trung Hải, tiếp tục xuống đường tranh đấu đòi cho được quyền dân chủ thực sự sẽ tạo những khó khăn đầy phức tạp cho sự điều hòa chánh sách ngoại giao và thương mãi nguồn tiếp vận các quốc gia Âu châu, và nền ngoại giao và điều hòa an ninh với khu vực Bắc Phi. Lại thêm cộng với các khủng hoảng thời sự như các cuộc di dân, các khủng hoảng giá cả dầu lửa… và một địa ngục trần gian hiện đang xảy ra tại ngay nhà sản xuất dầu lửa bực hai của thế giới là Venezuela…! Những sự việc ấy, chứng minh cho chúng ta rõ rằng dầu lửa vẫn là sợi giây đỏ chỉ đạo mọi tình hình từ chánh trị ngoại giao đến phát triển kinh tế của thế giới ngày nay.

Nói tóm lại thế giới ngày nay, chỉ cần một vòng du ngoạn khoảng một tuần là thấy ngay một địa ngục trần gian khổng lồ đang mở ra, với đầy gian manh xảo trá của lắm kẻ gọi là lãnh đạo chánh trị thế giới!... Ấy là chưa kể nạn khủng bố do súng đạn xảy ra, do... khi thì khủng bố quá khích Hồi gíáo nhơn danh Hồi gíáo bắn bừa bãi vào dân da trắng Thiên Chúa Giáo, lúc thì trái lại quá khích da trắng nhơn danh Thiên Chúa giáo cũng nổ súng vào các chùa Hồi giáo… cả hai phía đểu cáng như nhau, cũng bừa cũng bải như nhau … Nạn nhơn cũng chỉ là dân đi đường vô tội, đàn bà con trẻ… Tất cả đều là dân lành, các bổn đạo, các đạo Thiên Chúa, Do Thái lúc xưa và nay đến đạo Hồi… và tất cả giống nhau, hãi sợ co lại, cố lánh, cố núp… và như nhau, tiếp tục thay nhau lãnh đạn… Và những tập tục tang lễ, khóc than, đặt vòng hoa, câu điếu, đặt bông, thắp nến… đều giống nhau… Nước mắt các bà mẹ khóc con, cũng rơi dài theo má, các người cha khóc con cũng đều nghiến răng, bức tóc, vò tai… giống nhau, cũng con người cả…   Allah Akbar… God bless You… Thảm sát bằng súng có khắp mọi nơi, kể cả ở Tây Tân Lan hay Hòa Lan là những xứ an lành nhứt thế giới.

1. Chủ nghĩa Dân tộc, bế môn tỏa cảng, khép kín, Quốc gia/đối chọi - và - Chủ nghĩa Dân chủ, cấp tiến, cởi mở, Quốc tế
Nếu những năm 30-40 đã sanh ra những chủ nghĩa Dân tộc như NaZi-Quốc Xã Đức, như Fascisme-Phát Xít Ý, như Đại Đông Á Nhựt… đưa đến một Đại Thế Chiến II đầy máu lửa, chẳng những vừa gây ra một đại ấn tượng, một nỗi kinh hoàng ghê tởm đến đổi ngày nay… chỉ một từ ngữ Dân Tộc, chỉ một từ ngữ Quốc Gia cũng đủ làm cho thiên hạ nổi gai ốc, lại còn, tạo một hệ lụy ảnh hưởng tiêu cực, đến cả ngày nay.. Do đó, từ sau thế chiến, thế giới bị chia thành hai khối với hai chủ nghĩa «gọi là» dựa trên tổ chức kinh tế – tư bản chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa – một tên gọi hoàn toàn kinh tế, không «dám» dựa trên một chủ nghĩa chánh trị nào - đang được nhóm các quốc gia thắng trận (thắng các quốc gia dân tộc chủ nghĩa Đức Ý Nhựt và đồng minh) cổ vũ và tổ chức thành hai khối. Và cả hai khối đều tự ca tụng chế độ mới, cá thể của mỗi nhóm mình – nhưng đồng gọi là chế độ Dân Chủ – nhưng lại với hai tổ chức hoàn toàn trái ngược nhau.
Từ đó, từ ngay những ngày tiếng súng của Đại Thế Chiến 2 vừa dứt thì một cuộc chiến âm thầm xảy ra, không kém phần khốc liệt: cuộc Chiến tranh lạnh.
-  Phe Dân Chủ Âu Tây với Mỹ dẫn đầu với nền kinh tế Tư bản, Tư sản.
-  và Phe Dân Chủ Đông Âu với Liên Sô dẫn đầu với nền kinh tế cộng đồng cộng sản.
Một bức Màn Sắt phủ xuống chia rẽ hai khối, với bức tường cắt nước Đức thua trận ra làm hai.

Tại Đông Nam Á chúng ta, mặc dù Nhựt thua trận, tuy bị Mỹ chiếm đóng nhưng vận may không bị chia cắt. Trái lại, bán đảo Triều Tiên và bán đảo Việt Nam vô phước, bị liên lụy do hai tên bán nước,  gián điệp của ngoại bang Đệ tam Quốc Tế Cộng Sản là Kim Nhựt Thành và Hồ Chí Minh tạo nội chiến nên bị ngoại giao ngoại bang cắt đôi. Triều Tiên với một cuộc chiến 5 năm cuối cùng bất phân thắng bại, tiếp tục bị cắt đôi! Bắc Triều Tiên Cộng Sản, gia đình họ Kim cai trị, Đảng Cộng Sản cai quản, nhơn dân Triều tiên làm chủ và chết đói mấy năm liền. Nam Triều Tiên tư bản, Cộng hòa, Pháp trị, Tự do Hạnh phúc.
Và Việt Nam khỏi kể ai ai người Việt chúng ta đều rõ? Phe Cộng Sản thành công toàn thắng, cướp nước để dâng nước cho Cộng Sản và cho Tàu. Năm nay là năm cuối cùng, dân Việt Nam trong nước còn nói tiếng Việt. Mai nầy:
«Tiếng đầu lòng con hết gọi Xì Ta Lin mà gọi Xì Jinping!»

Cuộc chiến Dân Tộc/Dân Chủ: Brexit, phát súng đầu tiên vào Dân Chủ Âu Châu:
Brexit là cơn động đất mang hình ảnh Chủ nghĩa Dân tộc đến từ London, gây chấn động châu Âu ngay khi mới vừa thoát khỏi khủng hoảng tài chánh bắt đầu từ những năm 2008. Brexit đã đánh nát những giá trị nền tảng của Liên Âu xây dựng từ khát vọng dân chủ hòa bình, với «phúc lợi cùng chia sẻ, khó khăn cùng gồng gánh» trong bối cảnh toàn cầu hóa, và cùng lúc với làn sóng di dân, do các khủng hoảng và các cuộc chiến ở Trung Đông, đồng thời với những cuộc khủng bố Hồi Giáo quá khích lại làm tăng thêm tâm lý dân tộc chủ nghĩa cực đoan.

2. Dân tộc thay thế Dân Chủ
Thế nhưng nếu trước kia, trong thời chiến tranh lạnh hai thế giới Dân Chủ Âu Mỹ và Dân Chủ Cộng Sản đều dùng chủ thuyết Dân Chủ để làm chủ đề chánh trị. Thì ngày nay. Dân tộc, Dân túy, Quốc gia sẽ là mệnh đề chánh cho những đầu đề chánh trị. America First – Europe Unie d’abord... – để đối đầu với - Đế Quốc Nga của Poutine, Đế quốc Ottoman của Erdogan, của Đại Hán của Xi Jinping!
Do đó, người viết chúng tôi, thường có giấc mơ làm sao có một chủ thuyết Dân tộc với một chế độ Dân chủ. Một quốc gia Đại Việt dân chủ, độc lập, tự do với một dân tộc Đại Việt đầy tự tin, tử tế!

2. Thụy Sĩ: Một Quốc gia hòa hợp Dân tộc và Dân chủ
Và vì vậy hôm nay chúng tôi xin giới thiệu cùng quý vị một đất nước thanh bình với những người công dân tử tế với một nền kinh tế phát triển: thật sự thanh bình, thật sự tử tế, thật sự phát triển: Đất nước Thụy sĩ.
Đất nước Thụy sĩ với một chế độ Dân chủ thực sự, nơi mà một số quyết định luật lệ đều qua trưng cầu dân ý các người dân. Nơi mà tinh thần Dân tộc được tôn trọng với tất cả những dị biệt: ba ngôn ngữ cho ba sắc dân khác nhau: Đức, Pháp, Ý.

Một Quốc gia không khủng hoảng: Thụy Sĩ
Nước Thụy sĩ không biết khủng hoảng là gì. Nền kinh tế chánh trị Thụy sĩ hoàn toàn trái ngược đối với các quốc gia láng giềng phần đông ngày nay đang bị khủng khoảng và có thể bị đình trệ.
Đúng vậy. Tinh hình kinh tế tài chánh của Thụy sĩ rất tốt, tỷ lệ công nợ đã giảm hẳn từ năm năm nay, ngân sách quốc gia thặng dư. Đồng franc-thụy sĩ tăng hối suất, đối với euro và dollar Mỹ. Tình hình phát triển tốt, nạn thất nghiệp ở mực tối thiểu (dưới 3%). Tổng sản lượng nôi địa tăng 5,8% từ 2017, trong khi Tổng sản lượng toàn thể các quốc gia khối Liên Âu hoặc bất động hay có thể bị trì trệ (trừ Thụy điển - và Na Uy).

Do đâu? Biện pháp nào:
Thụy sĩ từ lâu nay, đã dùng tất cả những biện pháp để ngăn chận mọi “vượt lằn đỏ” của ngành tài chánh công quỹ. Thụy sĩ chấp nhận không sử dụng những chánh sách tăng vọt kinh tế tài chánh ”tăng trưởng” để “phát triển”, (politique de relance) mà từ mười năm nay tất cả các quốc gia đều thích làm, và vẫn còn rất hiện hành. Biện pháp quan trọng đối với quan niệm của Thụy sĩ là chánh sách “giảm hẳn công nợ“ áp dụng từ cấp liên bang, bắt đầu từ ngay năm 2001, cùng lúc đồng euro ra đời. 

Tại sao cấp Liên bang?
- Một Quốc gia Dân chủ:
Vì do Trưng cầu dân Ý – một phương pháp dân chủ nhứt - Dân Chủ tham dự!
Phải, vì cuộc Trưng cầu dân ý cấp Liên bang (Thụy sĩ có truyền thống quyết định bằng trưng cầu dân ý) năm 2011 về “chánh sách giảm công nợ”  được 85% phiếu thuận.
Nhưng chánh sách (“Giảm hẳn công nợ”) nầy đã được các địa phương, các cantons (Thụy sĩ là một Liên Bang - Confédération các Cantons - tỉnh) áp dụng từ lâu. Canton de Saint-Gall chẳng hạn đã dùng biện pháp “Giảm hẳn, không cho công nợ” từ 70 năm nay. Fribourg, Soleure, Appenzeil, Grison, Lucerne đã áp dụng biện pháp ấy từ những năm 1960. Vaud, Valis và Berne, từ năm 2000. Và năm 2011, Hôi đồng Liên bang bị sức ép của dư luận Thụy sĩ là phải tôn trọng nghĩa vụ hiến pháp (mà chánh phủ liên bang không thi hành từ những năm 1960) là phải “quản trị tài chánh đàng hoàng, tử tế, trong sáng”.
Nhờ đó mà giảm công nợ quốc gia, sau đó đi đến thăng bằng các công quỹ và cuối cùng vài công quỹ có thặng dư. Kết quả thứ hai là (mặc dù các nhà kinh tế gia môn phái Keynes không đồng ý ) là có một sự phát triển của nến kinh tế tài chánh Thụy sĩ sau đó.  
Biện Pháp “giảm công nợ”  được dân chúng hoàn toàn ủng hộ. Qua cuộc thăm dò dư luận – cũng như trưng cầu dân ý đây là một của những biện pháp quản trị dân chủ tham dự - thực hiện vào tháng bảy năm 2011 cho biết sau câu hỏi: “Làm sao giảm công nợ?”.  83% câu trả lời “là phải tiết kiệm, giảm tiêu xài của Nhà Nước”. 11% “chấp nhận đi mượn thêm tiền” và 2% đề nghị “tăng thuế“.  
Thật là một văn hóa và não trạng dân chủ của người dân Thụy sĩ. Do truyền thống và quan niệm làm việc của các nhà lãnh đạo Thụy sĩ. Đúng là một cái nhìn quản trị kinh tế chánh trị rất đặc biệt, khác biệt hẳn với các nhà kinh tế gia và những nhà lãnh đạo các quốc gia Âu châu.
Ở Thụy sĩ, không có cái “Ảo tưởng” - mà Bastiat* (1801 – 1850) đã nói rõ trong cuốn sách La loi - Luật pháp (1850) - hiện đang hoành hành tại các quốc gia dân chủ, là quần chúng các quốc ấy cứ đinh nhinh rằng, qua luật pháp và tổ chức của Nhà Nước, người dân được sống thoải mái, ăn nhờ, nơi cộng đồng, ăn nhờ nơi người khác. Đó là Quan niệm Nhà Nước Bảo hộ. État Providence!
Trái với các quốc gia Âu Châu, những đơn vị hành chánh ở Thụy sĩ rất nhỏ, công việc công là công việc của chung của tất cả mọi người, rất khó bỏ lơ để hưởng thụ, tự cấp cho mình một lợi nhuận, do cộng đồng tặng cho - người lạ hay anh bạn láng giềng của mình tặng không cho mình.
Ở Thụy sĩ, các vấn đề được đặt thẳng vào cái cốt lõi, cái đặc biệt của Thụy sĩ. Thụy sĩ có một Hiến pháp đặc biệt nó đang hình thành bởi hai sức ép: sự cạnh tranh giữa các «tỉnh – canton» và «quyền sáng kiến».

- Một Quốc Gia Dân Tộc:
Do sự cạnh tranh giữa các Cantons: Tạo Độc lập, tạo tự túc, tôn trọng Dị biệt, Dân tộc tánh!
Nếu Thụy sĩ có hai ba cơ chế hàng đầu thế giới, lôi kéo việc đầu tư, các tài khóan, các xí nghiệp, các tài sản về cho Thụy sĩ... đấy là nhờ sự cạnh tranh của các canton (26 cantons lớn nhỏ khác nhau) đã bằng mọi giá tìm cách lôi kéo bạn hàng về mình. Bằng những giá cả đặc biệt về lãi suất, bằng chánh sách thuế vụ. Thường thường là thuế vụ nhưng nhiều khi cũng dùng những biện pháp về đời sống xa hội như  nhà ở, đời sống, môi trường, dịch vụ, thể thao, hí viện, bảo tàng viện, trường học, đại học... Và bảo mật của ngân hàng. Và quan trọng hơn cả là sự quý trọng người dân và ngược lại tạo những điều kiện để có những người công dân tử tế, đàng hoàng.

Quyền sáng kiến, quyền dân chủ:
Dân Thụy sĩ hưởng những quyền dân chủ đặc biệt: Những người dân cử đều dưới quyền kiểm soát của công dân. Bất cứ lúc nào, một nhóm công dân đều có thể đưa ra một ý kiến một sáng tạo. (100 000 chữ ký cho một sáng kiến cấp Liên bang) chống một đạo luật, đề nghị một đạo luật, có khi cả một dự án luật, miễn là đừng đi ngược với Hiến Pháp. Dĩ nhiên với một sức ép như vậy, các vị dân cử khó có thể đề nghị tăng thuế hay tăng tiền xài…

Kết luận:

Thụy sĩ là một mô hình chánh trị lý tưởng ?
Có thể nói đúng như vậy, nhưng mà cũng có thể nói là không đúng! Việc phải nhìn nhận là Thụy sĩ là một nước nhỏ bé, rất thuận lợi.  Nhưng không đúng, vì vẫn còn những ngưởi Thụy sĩ rất thèm trung ương hóa mọi quyết định.
Nhưng nếu nói là một mô hình chánh trị lý tưởng! Thì cũng đúng, vì quan niệm và cách suy nghĩ của người dân Thụy sĩ đã chứng mình rằng trong giàn giao hưởng kinh tế Âu châu, cây đàn Thụy sĩ chơi rất đúng. Thoạt đầu dân Thụy sĩ chạy, đi, sanh hoạt một mình, trên con đường, trên mô hình của mình. Nhưng từ từ các bạn bè chạy sai đường, các nước bạn, láng giềng đều bị khủng hoảng…  Và bắt đầu, dần dần bằt đầu tài sản, tiền đầu tư… tiền thặng dư cất giữ… ào ào nhập vào Thụy sĩ. Đồng tiền Thụy sĩ tăng giá. Ai ai cũng thèm nhập ngân vào Thụy sĩ. Nhưng con người Thụy sĩ cũng chẳng thay đổi, vẫn tiếp tục cạnh tranh tỉnh nầy với tỉnh nọ, canton nầy với canton nọ... ba ngôn ngữ của ba miền vẫn giữ, vẫn cạnh tranh... và lúc nào cũng không muốn trung ương hóa.

Hồi Nhơn Sơn, 22 tháng 03. 2019
Phan Văn Song


Ghi chú:
* Frédéric Bastiat (1801 -1850) là một nhà kinh tế gia, chuyên về tự do thương mãi. Ông thích  thuyết cạnh tranh, chống xã hội chủ nghĩa, chống chế độ thuộc địa. Ông là cha đẻ của Trường phái kinh tế Áo. Cha đẻ của Trường phái kinh tế tự do lựa chọn.



Đăng ngày 30 tháng 11.2019