Ai mới tàn độc?

Huỳnh Hậu

Khi tôi viết “ĐỂ TRẢ LỜI MỘT CÂU HỎI!”, trong đó tôi đề cập tới việc VNCH quá nhân từ, nhẹ tay với những thành phần cs nằm vùng trong các cơ sở tôn giáo, giáo dục, báo chí văn nghệ v.v. 
Một anh bạn vào còm, lấy tin tức AI, cho tôi biết khá chi tiết về cái gọi là LUẬT 10-59 được ban hành thời Đệ Nhất Cộng Hòa của Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm.

Tại sao Cụ Diệm lại ban hành Luật 10-59 ?
Năm 1954, theo quy định của Hiệp Định Geneve, 2 miền Nam/ Bắc có một khoảng thời gian tự do để người trong Nam ra Bắc và người ngoài Bắc vào Nam .
Vì vậy mới có hơn 1 triệu người bỏ miền Bắc di cư vào Nam vì họ CHÊ CỘNG SẢN !
Và phía CS cũng lợi dụng thời gian này để cho thanh niên cán bộ TẬP KẾT RA BẮC!

CSVN rất thâm độc, chúng đã ủ mưu xâm lược miền Nam sau này, vì thế trước khi cho cán bộ tập kết ra Bắc, chúng tổ chức những đám cưới tập thể, sau phần nghi thức đơn giản, từng cặp dắt nhau ra bụi tre, bụi chuối để động phòng . 
Kể từ đó, người phụ nữ kia có hoài thai hay không thì bản thân cô ta và gia đình đã trở thành MẮC XÍCH LIÊN LẠC SAU NÀY CHO HÀ NỘI !
Dĩ nhiên CSVN không chỉ có bấy nhiêu phù phép gài lại thành phần nằm vùng để lợi dụng sau này . Những tên ngoài xanh trong đỏ len lỏi mọi ngõ ngách để tuyên truyền cho Việt Cộng, từ các cơ sở tôn giáo, trong quân đội, các trường trung, đại học , truyền thông báo chí v.v... 

Tổng Thống Ngô Đình Diệm nhìn thấy rất rõ những hoạt động nằm vùng của Việt Cộng, nhưng vì e ngại ảnh hưởng quốc tế nên không thể mạnh tay, vì vậy LUẬT 10-59 ra đời chỉ như một biện pháp răn đe, cảnh cáo những hành động ĂN CƠM QUỐC GIA THỜ MA CỘNG SẢN của bọn nằm vùng.

Ông bạn chuyển cho tôi thông tin về Luật 10-59 với hàm ý đả kích ý kiến của tôi cho rằng VNCH quá nhẹ tay, vì theo anh, một nạn nhân tội nghiệp của chủ trương tuyên truyền ngu dân của chế độ CSVN, thì VNCH rất tàn độc, với luật 10-59, đã kéo lê máy chém khắp miền Nam Việt Nam để sát hại người Việt yêu nước (?) 
Tôi đọc lời còm của anh bạn mà bật cười, bởi vì LÊ MÁY CHÉM ĐI KHẮP MNVN TRONG MẤY NĂM CHỈ ĐỂ CHÉM CÓ DUY NHẤT MỘT NGƯỜI, đó là Thường Vụ Tỉnh Uỷ Tỉnh Tây Ninh HOÀNG LÊ KHA!
Thằng vẹm này bị bắt vào tháng 3 năm 1959 và 1 năm sau, vào tháng 3 năm 1960 mới bị chém đầu và là người duy nhất bị xử tử theo luật 10-59.
Nhưng cộng sản Hà Nội dễ gì bỏ qua cơ hội tuyên truyền, thế là “thơ văn cách mạng” ào ào như sôi, từ Tố Hữu, Nguyễn Đình Thi, Huy Cận, Chế Lan Viên... cho tới bọn đầu tôm ào ào tố khổ chính thể Đệ Nhất Cộng Hoà của Cụ Ngô Đình Diệm với tất cả ngôn từ nhớp nhúa nhất!

Nhưng trong thực tế, chế độ nào mới xứng với cái danh ĐỆ NHẤT TÀN ĐỘC, NHAM HIỂM ?
Ai cũng nghe qua trong 3 năm 1953-1956, Hồ Chí Minh tuân lịnh của Mao Trạch Đông & Stalin tiến hành cải cách ruộng đất và những chuyện người dân lành vô tội bị đôn lên làm địa chủ để giết cho đủ chỉ tiêu mà họ Mao đặt ra thì tràn lan ra đó!
Người thì bị bắn, người thì bị chôn sống ló cái đầu lên rồi cho trâu cày bừa qua, hoặc bắn ngay tại chỗ sau phiên xử như bà NGUYỄN THỊ NĂM, một ân nhân của ông Hồ và cả lũ Nguyễn Lương Bằng, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp v.v... 
Bà Năm cúng vàng bạc, gạo thuốc cho Việt Minh, nuôi ăn bọn Việt Minh khốn kiếp trong nhà, cung phụng không thiếu món nào. Thế nhưng lão Hồ trở mặt như trở bánh tráng, ra lịnh đem bà Năm ra bắn!
Thê thảm cho bà Năm là bà chết rồi chỉ được Hồ ban cho cái hòm gỗ tạp!
Bà Năm hơi to con, nằm trong hòm gỗ tạp không vừa, một anh Đội nhảy lên đạp bà Năm xuống, vừa đạp vừa la “Cường hào ác bá, tới chết vẫn chống đối hả mày?”

Số người dân vô tội bị giết trong Cải Cách Ruộng Đất khoảng 170000 người, nhưng ít ai biết, trong con số 170000 kia có khoảng 10000 người lứa tuổi thanh niên nam nữ, những người yêu nước tự nguyện đứng trong hàng ngũ Việt Minh, nhưng HCM theo lịnh của Mao đem thủ tiêu họ trong mùa CCRĐ với lý do mà Mao gợi ý “Bọn tiểu tư sản chui sâu trèo cao, phá hoại thành quả cách mạng!”

Và những tội ác ghê rợn của Việt Cộng ở Huế năm Mậu Thân 1968, Quảng Trị 1972, Cai Lậy 1974, Xuân Lộc 1975... mỗi khi nghe nhắc lại ai cũng rùng mình!

Sau 1975, cả triệu QUÂN CÁN CHÍNH VNCH bị chế độ đày ải vào tù tội nơi rừng thiêng nước độc trong cái tên “hoa mỹ” là HỌC TẬP CẢI TẠO!
Có thể nói cả triệu người này là tinh hoa của dân tộc, có học vấn cao, thế mà chế độ CSVN bắt họ chết dần chết mòn với đói khát, bịnh tật. Thật không thể nào ngờ mức độ tàn độc nham hiểm của Việt Cộng lại man rợ như thế!
Đó là chủ trương của chế độ CSVN đối với “THẾ LỰC THÙ ĐỊCH”, nhưng ghê tởm hơn khi chúng đối với người nông dân, người cựu chiến binh một thời hy sinh xương máu để giành chiến thắng cho chúng!

Năm 1997, người dân Tỉnh Thái Bình chứng kiến cuộc biểu tình khoảng 40 ngàn nông dân do một số CỰU CHIẾN BINH lãnh đạo!
Để đối phó, chế độ vỗ về người dân, hứa trừng trị những cường hào ác bá, cán bộ đảng viên hà hiếp dân lành .
Người dân nghe bùi tai, phong trào xẹp xuống! Và đó là lúc chế độ ra tay trấn áp .
Chế độ truy ra thành phần CCB lãnh đạo phong trào và nửa đêm về sáng, xe cây của công an về làng hốt gọn .
Chế độ không nhốt chung nhóm CCB vào cùng một chỗ, mà phân tán họ trong các trại tù hình sự .
Rồi chế độ thủ tiêu những thành phần “cứng đầu” này bằng một cách thần không biết quỷ không hay!
An ninh trại cho gọi các tù hình sự lên và đưa miếng mồi “GIẾT MỘT TÙ CỰU CHIẾN BINH THÁI BÌNH THÌ ĐƯỢC GIẢM 2 NĂM TÙ” .
Thế là trong đêm tối mịt mù, tù Thái Bình đang ngủ ngon thì tù hình sự đứa bịt miệng, đứa dùng đũa cật đóng vào tai của tù Thái Bình từ bên này xuyên qua bên kia, chết không kịp ngáp!

Ôi thôi, chuyện dài tội ác Việt Cộng thì không thể nào kể hết, bấy nhiêu thôi cũng đủ để kết luận rằng Luật 10-59 của Cụ Ngô Đình Diệm chỉ là chuyện nhỏ!
Huỳnh Hậu

https://www.facebook.com/hau.huynh.291966


Sự thật phải được nói ra

Nếu ai từng tới nước Nga cũng nên biết một chút sự thật về nơi này, nơi mà bạn chỉ thấy rừng bạch dương lá đỏ, những con người thân thiện tốt bụng và yêu vodka. Có một nước Nga rất khác. Vâng, hãy nghe Lời thú nhận của Yeltsin.
Vào ngày 17 tháng 7 năm 1998, Yeltsin đã công khai thú nhận tại lễ kỷ niệm đám tang bi thảm của các Sa hoàng ở St. Petersburg.
" Kính gửi công dân
Đây là một ngày lịch sử. Đã nhiều thập kỷ kể từ khi Sa hoàng Nicholas II cuối cùng và gia đình ông ta bị giết ở Đế quốc Nga. Đối với tội ác cực kỳ tàn khốc này, chúng tôi đã im lặng trong một thời gian dài và bây giờ chúng tôi phải nói sự thật.
Cuộc tàn sát Yekaterinburg đã trở thành một trang đáng xấu hổ trong lịch sử của chúng ta. Bây giờ chúng ta phải chuộc lỗi cho tội lỗi của người tiền nhiệm, hối hận về tội ác không biết xấu hổ và ăn năn cho tất cả chúng ta. Bởi vì chúng ta không thể biện minh cho những tội ác như vậy, chúng ta không còn có thể biện minh cho mục đích chính trị và sự tàn bạo ngu ngốc, chúng ta không còn có thể lừa dối chính mình.
Việc xử tử hoàng gia Romanov đã chia rẽ xã hội Nga, để lại hậu quả cho đến ngày nay. Việc chôn cất hài cốt của các nạn nhân của Yekaterinburg là một phiên tòa xét xử công lý của con người, là biểu tượng của sự đoàn kết dân tộc và là sự chuộc tội của nhiều người cùng tham gia vào tội ác.
Tổng thống và cá nhân tôi phải ở đây ngày hôm nay. Tôi cúi đầu tưởng nhớ linh hồn của các nạn nhân bị giết hại tàn nhẫn.
Chúng ta phải kết thúc kỷ nguyên này. Đối với Nga, đây là một kỷ nguyên đẫm máu và Nga đã mất đi sự hài hòa. Đi kèm với kết thúc này là sự hối hận, bất kể chủng tộc, tôn giáo và niềm tin chính trị. Đây là cơ hội lịch sử của chúng tôi. Vào đêm trước của thế kỷ hai mươi mốt này, chúng ta phải nghĩ về con cháu của chúng ta. Chúng ta hãy thương tiếc những nạn nhân vô tội của sự tàn bạo và hận thù, và cầu mong linh hồn họ được yên nghỉ."
Vâng. Sau Cách mạng Tháng Mười, trong tháng đầu tiên của chính quyền Bôn-sê-vích, hàng trăm ngàn nạn nhân đã chết vì lý do chính trị. Đặc biệt là bi kịch của Nicholas II đã nhấn mạnh sự lạnh lùng và đẫm máu của một chế độ.
Lenin, người đã bị Nicholas lưu đày trong ba năm. Ông đã bị chế độ cũ của Nicholas đối xử như thế nào?
Hồi ký của vợ Lenin ghi lại rằng khi bà đến thăm chồng ở Siberia vào những năm 1890, thấy Lenin đang sống một cuộc sống thoải mái. Chính phủ Sa hoàng trả cho anh ta 8 rúp mỗi tháng và giết một con cừu mỗi tuần. Lenin mệt mỏi vì ăn và nuôi một con chó có lẽ để giải quyết xương thừa. Lenin thuê một căn nhà để sống cùng vợ, thuê người giúp việc và có thể săn bắn. Ông cũng có thể giao tiếp với thế giới, viết các bài báo mang tính cách mạng và thậm chí xuất bản sách của mình ở Nga. Vì vậy, câu đầu tiên vợ ông nói khi thấy Lenin là: "Ôi chúa ơi! Tại sao bạn lại béo lên!"
Ngoài ra, không có bằng chứng nào cho thấy Sa hoàng đã đối xử đặc biệt tồi tệ với Lenin. Do đó, Nicholas không tin mình sẽ bị xử tử khi chính quyền của Lenin được thiết lập.
Cuốn sách "Những ngày làm rung chuyển thế giới" của Hugo Davenport đã đưa ra một mô tả chi tiết về cuộc hành quyết gia đình Sa hoàng:
Vào sáng sớm ngày 17 tháng 7 năm 1918, người đứng đầu cảnh sát mật Yekaterinburg đã làm theo chỉ dẫn của những người Bolshevik trung ương và dẫn một tá tay súng lùa tất cả gia đình Sa hoàng xuống tầng hầm. Các cô gái vội vã đóng gói đá quý và đồ trang sức khác vào đồ lót của họ - nhiều thứ đã bị đánh cắp kể từ Yekaterinburg. Cùng với gia đình của Sa hoàng là bác sĩ gia đình của họ, ông Dave Potkin, hầu gái Maria Demidova, và một người hầu nam và một đầu bếp.
Trong tầng hầm, những người lính với chỉ huy là Lulovsky, đọc lệnh: "Xin lưu ý! Quyết định của công nhân Ural, nông dân và binh lính đại diện cho Liên Xô hiện được công bố. Vì đương sự tiếp tục tấn công chế độ Xô Viết, Ủy ban điều hành Ural đã quyết định xử tử"
Nicholas tiến lên một bước trong sự hoài nghi và hỏi, "Cái gì? Cái gì?" Gần nói lắp - viên đạn bắn vào mặt anh ta, và anh ta đã bị giết trước. Viên đạn đầu tiên bắn trúng Nicholas II, và vợ và các con của anh ta sau đó đã bị bắn. Các thành viên còn lại, như Công tước, Nữ công tước và Nữ hoàng Serbia, cũng chịu chung số phận trước và sau khi Sa hoàng bị xử tử. Nạn nhân là cặp vợ chồng Sa hoàng, bốn cô con gái, một cậu con trai, một bác sĩ hoàng gia và ba người bị theo dõi. Bốn công chúa bị giết là: cô con gái lớn 22 tuổi Olija, Taguiana 20 tuổi, Maria 19 tuổi, Anastasia 17 tuổi và hoàng tử út Alexis chỉ 14 tuổi. Theo Wojkov và những người khác từng là đại sứ tại Ba Lan, xác chết đã bị tiêu hủy sau vụ hành quyết. Xác chết bị biến dạng, mổ xẻ bằng rìu, rắc axit sulfuric.
Để che giấu tội ác, chính quyền sau đó đã phá hủy hoàn toàn ngôi nhà nơi Sa hoàng bị xử tử, và thậm chí Yekaterinburg, nơi tưởng niệm Hoàng hậu, đã được đổi tên thành Sverdlovsk (nay đã đổi tên). Nhưng trong những thập kỷ sau đó, mọi người vẫn bí mật tìm kiếm hài cốt của gia đình Sa hoàng. Cuối cùng, vào năm 1978, một phần hài cốt của Sa hoàng và người thân của ông đã được tìm thấy trong hầm mỏ với dấu vết thi thể bị chặt nhỏ bằng rìu.
Để che mắt mọi người, vào năm 1922, những người Bolshevik đã đưa hơn 100 trí thức nổi tiếng của Nga như Bergayev và Bulgakov lên tàu để trục xuất họ, và lương tâm của xã hội gần như bị xóa sổ. Để thanh lọc môi trường xã hội, Lenin cũng ra lệnh bắn chết hơn 200 gái mại dâm.
Sau khi Stalin lên nắm quyền, sự giết chóc giống như thể ở trong tình trạng không có luật pháp, chế độ chuyên chế phát xít lên đến đỉnh điểm. Theo dữ liệu nghiên cứu của Wang Kang, từ năm 1928, nhân danh "con người", "cách mạng", "sự thật lịch sử", "an ninh của quê hương", "lý tưởng con người", một sự đàn áp chính trị đẫm máu kéo dài suốt mười năm. Đã có ít nhất 10 triệu nông dân và 3 triệu trẻ em đã chết vì nạn đói.
Năm 1990, Hội đồng An ninh Quốc gia Liên Xô đã công bố một con số. Từ năm 1930 đến 1953, đã có 377.234 người chết ở Liên Xô.
Đến năm 1991, nhà lãnh đạo KGB của Liên Xô Kryuchkov tuyên bố: Từ năm 1928 đến 1953, trong suốt 25 năm khi Stalin nắm quyền, 4,5 triệu người đã chết ở Liên Xô.
Có thể sự thật còn kinh khủng hơn. Trong 25 năm quyền lực độc quyền của Stalin, tổng số người Nga đã chết là 22 tới 66 triệu.
Từ năm 1937 đến 1938, hàng trăm ngày đêm từ khi bị bắt và giam cầm của Bukharin đến các vụ xử tử, chỉ riêng ở Moscow, hàng ngàn người đã bị bắn mỗi ngày. Ngọn lửa của lò hỏa táng của đài hỏa táng Moscow đang bùng cháy, hỏa táng máu và xác chết, không ngừng chảy, cả ngày lẫn đêm. Hầu hết các quan chức cấp cao, bao gồm Bukharin, đã bị xử tử.
Những tội ác tàn bạo chưa từng thấy này đã được giữ trong một hộp đen cho đến khi Gorbachev lên nắm quyền, và ông được tiếp xúc với thế giới. Giải pháp cuối cùng cho vấn đề này là tuyên bố của Yeltsin rằng "sự thật phải được nói ra."
Nguồn: Free Wechat. com

https://www.facebook.com/hai.chuvinh.58



Những bí ẩn quanh cái chết
của cựu PTT Nguyễn Cao Kỳ

Công Vinh

Bài này đáng lý ra được viết ngay sau khi nghe tin Ông tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ trên đường từ Việt Nam trở về Mỹ và bất thình lình đột quỵ rồi qua đời trên đọan đường bay từ Sài Gòn quá cảnh ở phi trường Kuala Lumpur, Mã Lai. Lúc đó công việc quá bề bộn vì có nhiều việc ưu tiên cần phải làm hơn nên tôi tạm gác lại. Một phần, thiết tưởng viết ra ngay lúc ấy cũng không thay đổi cuộc diện vì ông Kỳ cũng đã sang bên kia thế giới rồi. Nay có chút thời gian, nên chỉ muốn rút ra thêm một bài học làm gương cho những ai muốn hòa hợp hòa giải hoặc hợp tác với đảng CSVN.

Bối cảnh và nhân duyên:
Số là trước đây khi còn đi làm, tôi hay qua Mỹ làm consultant trong lãnh vực Information Technology cho nhiều công ty ở các  tiểu bang Illinois, Iowa, Minnesota… nên thuê một apartment gần chổ làm. Vào buổi tối sau khi ăn cơm xong, buồn chằng biết làm gì, tôi hay lên mạng đọc về những tin tức Việt Nam, bỗng nhiên thấy một quảng cáo về Paltalk, một phần mềm có ứng dụng như một diễn đàn trên internet, nơi mà “member” có thể vào tham gia, nghe và có thể cầm “Microphone” chia xẻ. Tôi download paltalk apps trên laptop, ghi danh, login và tìm chữ Việt Nam thì thấy rất nhiều diễn đàn, chính trị có, tôn giáo có, ca hát có… tên “Diễn Đàn Tiếng Nói của Người Dân Việt Nam Trong và Ngoài Nước (DĐTNCNDVNT&NN)” đập vào mắt và làm tôi chú ý nhiều nhất. Bước vào thì tôi rất thích vì đề tài thảo luận, nội dung, và cách sinh họat rất  hợp với những gì tôi hằng thao thức kể từ khi rời khỏi đất nước Việt Nam. Từ đó tôi vào theo dõi hàng đêm, thỉnh thỏang cũng chat lên comment của tôi, và được “OPS” (người trực làm moderator để điều hành sinh họat trong diễn đàn gọi là “room”) mời lên cầm “Microphone” chia xẻ.

Tham gia Sinh Họat Diễn Đàn (TNCNDVNT&NN):
Đến khi biến cố 911 (1/11/2001) xảy ra, thì tôi không còn đi làm xa nữa mà trở về làm gần nhà luôn tiện kèm cho các con đang còn học trung học. Thời gian này Ban Điều Hành DĐTNCNDVNT&NN đã mời tôi làm “OPS” do đó “Nick” của tôi rất quen thuộc trong room. Tôi thường trực để Nick ngày đêm (24/24 by 7) trong diễn đàn dù nhiều lúc tôi không có mặt ở trước máy.
Diễn đàn TNCNDVNT&NNcó một đội ngũ OPS rất hùng hậu khỏang trên dưới 20 người, nổi bật nhất là các nickname như: Trường Giang, Biển Nhớ, Cây Muốn Lặng, Việt Châu, Hải Đảo Buồn, Hận CS, Lý Đức Hùng, Hai Lúa Vĩnh Long, Mía,… và còn rất nhiều nhưng lâu ngày, tôi không còn nhớ hết. Ban điều hành room có OPS và Ban cố vấn. Trong Ban cố vấn có ông Sỹ Hòang, Linh Mục Sơn Hà, Hòa Thượng Huyền Việt… còn tham dự viên thì rất nhiều người đa số là cựu quân nhân cán chính VNCH còn kẹt lại ở Việt nam, H.O. ở Mỹ, Người Việt Tỵ Nạn ở Canada, Âu Châu, Úc Châu… Cũng có rất nhiều nick vào trong diễn đàn không bao giờ lên tiếng nhưng luôn có mặt và chỉ chít chat làm quen với OPS và những tham dự viên khác. Có một số là công an từ Việt Nam cũng vào thường xuyên để theo dõi diễn đàn. Diễn đàn biết nhưng để họ yên để họ nghe và tìm hiểu sự thật, hy vọng nước chảy đá mòn, mưa lâu ngày thấm đất, không như những tuyên truyền láo khóet bịp bợm của đảng CSVN.
Trương Quốc Huy, hiện nay là host của đài N10TV ở Cali, lúc đó đang còn ở trại tỵ nạn Thái Lan đang chờ được bảo lãnh đi Mỹ, cũng thường xuyên vào diễn đàn chia xẻ dưới nick Cao Bồi C.

Sở dĩ tôi hơi dài dòng vì có liên quan đến cái chết của tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ mà tôi sắp viết ra sau đây.
Như đã nói ở trên trong Ban Cố Vấn Diễn Đàn có ông Sỹ Hòang. Tôi rất thích nhiều đề tài ông Sỹ Hòang chia xẻ. Qua lời giới thiệu, tôi biết tên thật của ông là Nguyễn Nam Sơn, người Bắc, cư dân thành phố Ottawa, trước đây làm giám đốc Phòng Nhân Viên Phủ Tổng Thống VNCH cho đến khi mất nước. Ông từng du học ở Pháp và có học vị tiến sỹ ngành kinh tế. Sau 1975, ông được Võ Văn Kiệt bảo lãnh ra khỏi tù để làm cố vấn kinh tế cho chế độ CS trong thời gian Võ Văn Kiệt làm thủ tướng như trường hơp Tiến Sỹ Nguyễn Văn Hảo. Ông là người có kiến thức rất sâu rộng, uyên bác, một người rất yêu nước, chống cộng hết mình, một đàn anh tôi rất mến phục.

Theo như hồi ký của Trịnh Xuân Thanh viết và phổ biến ở Đức quốc, khi chưa bị Nguyễn Phú Trọng cho công an dẫn độ về Việt Nam, vào năm 2004, tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ đã đựợc CS cho người móc nối và mua chuộc để về Việt Nam, mục đích là làm gương cho người Việt Tỵ Nạn CS ở Mỹ kéo nhau du lịch và đem kiều hối về Việt Nam, vì mang danh cựu Phó Tổng Thống VNCH mà còn du lịch Việt Nam – không có vấn đề gì cả – huống gì những vị HO cấp bậc thấp hơn hoặc thường dân vô tội.
Trong hồi ký, Trịnh Xuân Thanh tiết lộ số tiền mà CSVN đồng ý trả cho ông Kỳ là 50 triệu USD bởi vì CS chủ trương cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được rất nhiều tiền và dù số tiền đó lớn thật nhưng so với lượng kiều hối dự kiến mà người Việt Hải Ngoại bơm về Việt Nam hằng năm chỉ là “peanuts”. 
Nhưng sau khi dụ đựợc ông Kỳ đồng ý về Việt Nam, CS không trả tất cả số tiền đó trong một lúc mà chỉ chia ra trả từng đợt cho mỗi chuyến ông Kỳ bay về Việt Nam. Làm như vậy để bảo đảm ông về Việt Nam thường xuyên hơn. Khi qua Mỹ, ông Kỳ đã hùn hạp làm ăn với nhiều người nhưng không thành công, cạn kiệt vốn liếng, sinh ra túng quẩn, bần hàn. Đang mùa đông lạnh lẽo mà gặp chiếu manh, với số tiền vài triệu USD được trả lúc đầu, ông quên hết mình từng là nhân vật số 2 đứng đầu trong chính phủ VNCH, kẻ thù bất cộng đái thiên với CSVN.
Về Việt Nam ông được đối xử như một ông hòang của thời xa xưa khi ông còn nắm quyền  bính trong tay, đi đâu cũng có người đưa kẻ rước, tòan là mỹ nhân trẻ đẹp, lịch sự, chìu chuộng vuốt ve hơn bà Tuyết Mai khi mới “Lần đầu gặp em tinh tú quay cuồng”, yến tiệc khỏan đãi liên miên, lại có cơ hội áo gấm về làng thăm lại quê cũ, nở mặt nở mày, tái ngộ với anh chị, bà con ở ngoài tỉnh Sơn Tây.
Trong những dịp như vậy, khi được báo chí CS phỏng vấn, ông tuyên bố nhiều câu gây sốc đã làm tập thể người Việt Hải Ngoại phẩn nộ và lên án ông rất nhiều. Ông bị tập thể cựu quân nhân VNCH ở hải ngoại xem như kẻ phản quốc, phản bội lý tưởng và xa lánh ông như …một… con… “ch. gh.”.
CSVN không ngờ kết quả hòan tòan trái ngược như dự tính, tưởng rằng ông Kỳ có rất nhiều uy tín đối với khối người Việt Tỵ Nạn Cọng Sản, nói gì ai  cũng sẽ nghe răm rắp. Qua ông ngoài mục đích khai thác nguồn kiều hối vô hạn, CS hy vọng sẽ thành công trong việc hòa hơp hòa giải với cộng đồng người Việt Tỵ Nạn CS ở Hải Ngoại. Nào ngờ kết quả hòan tòan trái ngược. Nhưng không sao, dù sao CS cũng thấy được số lượng du lịch và kiều hối có dấu hiệu từ từ tăng dần.
Về chữ tín đối với CS thì coi như con số zero to tướng. Các hiệp định đã ký kết với VNCH,  công ước ký với LHQ… họ còn nuốt chửng huống gì lời hứa với môt cá nhân. con thú đã sập bẫy rồi thì tại sao phải cho nó ăn thêm mồi chứ? Đời nào mà CS giữ lời hứa trả đủ 50 triệu USD cho ông Kỳ. Nhưng quỵt bằng cách nào đây? May thay có một động lực mạnh mẽ đã làm cho CSVN phải ra tay đúng lúc.

Lời khích tướng có chủ đích:
Vào khỏang cuối tháng 6 năm 2011, nghe tin ông Kỳ một lần nữa lại có mặt ở Việt Nam. Khi ấy trong DĐTNCNDVNT&NN đang bàn tán về chuyện ông Kỳ ở Viêt Nam rất sôi nổi, rất đông người, và có nhiều cái nick lạ xuất hiện nghe ngóng. 
Có người đặt câu hỏi về ông Kỳ với ông Sỹ Hòang. Ông cầm “mic” và chia xẻ như sau:
“Tôi không lạ gì với cựu PTT Nguyễn Cao Kỳ. Nói thật với quí vị, tôi rất thân với anh Kỳ. Tôi và anh Kỳ cùng quê ở Sơn Tây, tôi thua anh ấy 2 tuổi. Thuở nhỏ chúng tôi cùng học với nhau ở trường Bưởi, tôi sau anh 2 lớp. Sau khi hết bậc trung học thì anh theo binh nghiệp và vào học khóa đào tạo Sỹ Quan Đập Đá ở ngoài miền Bắc, còn tôi thì đi du học ở Pháp. Sau 1954, cả hai chúng tôi di cư vào Nam. Anh ấy được thăng cấp bậc nhanh như diều gặp gió, có lẽ là nhờ vào cuộc chính biến vào năm 1963. Sau khi tốt nghiệp ở Pháp về thì tôi làm việc cho chính phủ VNCH. Sau này khi tôi làm giám đốc Phòng Nhân Viên thuộc Phủ Tổng Thống VNCH, tôi và anh Kỳ thường gặp nhau trong câu lạc bộ hay khuôn viên Phủ Tổng Thống và cũng thừờng hỏi thăm nhau, trao đổi vài câu chuyện.
Có lần, anh kể cho tôi nghe về cuộc Bắc Tiến bằng không lực của VNCH như sau: Anh Kỳ nói, nói thật với chú (ông Sỹ Hòang), là Tư Lệnh Không Quân, tôi chỉ huy cuộc oanh kích Bắc Việt vào những năm 65-66. Nói là oanh kích cho oai vậy thôi nhưng thật sự mình đâu có dội bom, dội biếc gì đâu, chỉ hù cho CS sợ chơi thôi và mình cũng không muốn giết dân lành vô tội làm chi. Khi nghe tiếng máy bay ù ù của mình ra không phận miền Bắc oanh tạc, thì tụi VC chun vào hầm trú ẩn núp hết. Đợt đầu mình thả bom và diệt sạch mấy ổ phòng không xong. Mấy đợt sau, tôi cho anh em phi công chở những thùng phi chứa đầy nước tiểu và phân người rồi bay qua, bay về, bay lên, bay xuống, lượn qua, lượn lại, rà lui, rà tới… trên đầu của Phủ Chủ Tịch và nhà sàn ở Hà Nội của Hồ Chí Minh rồi từ từ rải những chất ô uế ấy xuống, làm cho nóc nhà của Hồ Chí Minh phủ đầy một cơn mưa tòan là cứt và nước đái, ông ta không chết nhưng một phen khiếp vía, hồn phi phách tán, ở dưới chắc mình mảy, râu tóc của ông không tránh được mùi hôi thối… của cứt và nước đái”.

Một xúc phạm không thể tha thứ:
Tôi biết thâm ý của ông Sỹ Hòang. Có lẽ ông rất bất mãn về việc ông Kỳ về Việt Nam thực hiện Nghị Quyết 36 của CS nên nói vậy để khích tướng, mượn bàn tay của CS diệt ông Kỳ. Trong diễn đàn khi ấy có rất nhiều công an ở Việt Nam nghe rõ và chắc chắn họ có thâu lại để làm tài liệu.
Chúng ta đã biết, nay thì cả nước đều biết bộ mặt thật qua đời tư bê bối của Hồ Chí Minh  và sự rã rệu của đảng CS như thế nào, đa số cựu đảng viên và dân chúng miền Bắc chỉ âm thầm thở dài tiếc nuối đã hy sinh tuổi thanh xuân hay mạng sống của con em họ một cách rất ư là vô lý, oan uổng cho một chế độ vô nhân đạo, ngu dốt, lừa đảo đã đưa đất nước vào chổ khánh kiệt tài nguyên, hao mòn nhân lực, mất dần đất đai biển đảo, lệ thuộc kẻ thù Bắc Phương, phân hóa làm suy yếu nội lực dân tộc trầm trọng và kinh tế tụt hậu cùng tột, thê thảm so với các nước khác trên thế giới. Nhưng vì quyền lợi cá nhân của những tên lãnh đạo chóp bu, qua “Ủy Ban Tuyên Láo” họ phải dùng mọi cách tuyên truyền, tiếp tục đánh bóng huyền thoại Hồ Chí Minh để lòe bịp tuổi trẻ mới lớn. Nhờ vậy họ có thể kéo dài sự sống còn của chế độ, nơi mà họ có thể làm giàu một cách nhanh chóng cho gia đình, cho bà con quyến thuộc của họ. Nên bất cứ ai, nói xấu đến “bác” của họ đó là một xúc phạm không thể tha thứ vì nói xấu “bác” tức là nói xấu “đảng”,  “bác” là người đã đẻ ra “đảng” mà đảng là cái bệ phóng cho tài sản của các cán bộ lãnh đạo cao cấp. Nói xấu “bác” tức là trực tiếp hay gián tiếp ngăn chận sự bành trướng tài sản, quyền lợi riêng tư của họ.
Và tội đó là tội xúc phạm đáng chết! Không may ông Sỹ Hòang đã đánh trúng tử huyệt ấy và kẻ phải trả giá rất đắt là tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ.

Những cái chết dưới bàn tay của Cộng Sản:
Ngoài cái chết lúc xưa như của anh hùng Áo Vải Lam Sơn Nguyễn Huệ (Hòang Đế Quang Trung) do bàn tay của vua Càn Long bên Tàu tẩm thuốc độc vào tấm hòang bào gởi tặng Vua  để cầu hòa sau khi bị Hòang Đế Quang Trung đánh bại. Khi ấy Vua chết rất trẻ chỉ mới 38 tuổi, nên Việt Nam mất cơ hội lấy lại Lưỡng Quảng (hai tỉnh Quảng Đông và Quảng Tây), từng nằm trong lãnh thổ của nước Đại Việt nhưng bị Tàu chiếm và Hán hóa.
Còn có qúa nhiều những cái chết khác do các chế độ CS Tàu, CS Bắc Hàn, Nga, CSVN… tài tình trong việc dùng độc dược gây nên cho nhiều người, đồng chí, anh em, hay những người khác chính kiến. Chằng hạn như Tổng Bí Thư Hồ Diệu Bang đã bị đảng CS Tàu giết vì khuynh hướng cải cách và lên tiếng bênh vực cho sinh viên trong vụ Thiên An Môn. Kim Chung Un đã sai người giết anh trai Kim Chung Nam tại Malaysia để trừ hậu họan. Gần đây, ông Alexei Navalny, một người bất đồng chính kiến và có khả năng trở thành đối thủ chính trị của Putin, sau khi chỉ uống một tách trà ở Siberia đã gục xuống trên chuyến bay trở về Mạc Tư Khoa, nhưng may mắn được nước Đức cứu sống.
Riêng tại Việt Nam, ngay sau 1975 CS đã đầu độc Đức Giám Mục Nguyễn Kim Điền, bề trên của Linh Mục Nguyễn Văn Lý, vì Ngài chống lại chính sách độc tài của CS. Hòa Thượng Thích Thiện Minh của GHPGVNTN bị đánh chết trong đồn công an. Hòa Thượng Thích Trí Thủ bị CSVN giết vì không tin Ngài thật tâm thuần phục Tôn Giáo Quốc Doanh do CS lập nên. Đại tướng Nguyễn Chí Thanh đột ngột mất mạng trên đường về nhà sau một buổi cơm tối trong Phủ Chủ Tịch với Hồ Chí Minh. Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã bị đầu độc vì chủ trương cấp tiến, cải cách và đòan kết dân tộc của ông. Những cái chết rất rõ ràng ném đá dấu tay bằng độc dược như của Nguyễn Bá Thanh, Trần Đại Quang, Phùng Quang Thanh… và những cái chết rơi tự do từ lầu cao xuống mặt đất gần đây đủ nói lên mạng sống con người dưới chế độ CS còn nhẹ hơn con kiến. Mạng sống của ông Nguyễn Cao Kỳ là gì mà CS để yên và phải trả đủ số tiền 50 triệu USD cho ông, khi mà họ đã nghe tận miệng của ông Sỹ Hòang – một người thân cận – kể rõ vanh vách về cuộc chinh phạt bằng Không Lực vào những năm 65-66 của VNCH dưới sự chỉ huy của ông và đã nói lên một sự xúc phạm tột cùng đến “bác”?
Những cái chết như vậy ai cũng biết nhưng chẳng ai làm gì được vì chẳng có một cơ quan nào có đủ thẩm quyền điều tra và xét xử. Lâu ngày “cứt trâu hóa bùn”, mọi việc chìm vào quên lãng.
Nay đúng 10 năm mọi người có thể cho rằng ông Nguyễn Cao Kỳ đã bị đột tử trên một chuyến bay từ Việt Nam, quá cảnh qua phi trường Kuala Lumpur, Malaysia do một nguyên nhân tự nhiên về sức khỏe. Không có một giảo nghiệm y khoa nào cả (autopsy) đã được thực hiện để quyết đóan về điều đó. Riêng tôi, xin được kể lại câu chuyện đã xảy ra trên DDTNCNDVNT&NN để quý vị tự mình ráp nối những mảnh vụn nhưng rất logic (very logical puzzle) lại với nhau thành một bức tranh vân cẩu với những đường nét rõ rệt do đâu ông Nguyễn Cao Kỳ khi đó sức khỏe còn dồi dào, tinh thần rất minh mẫn, đã bỏ mạng trên chuyến bay từ Việt Nam vừa cất cánh rời phi trường Tân Sơn Nhất để trở về Mỹ. Đáng lý ra ông có thể sống thêm tối thiểu trên dưới 10, 20 năm nữa.

Kết luận:
Khi quân Nguyên Mông qua đánh nước ta, bị phục binh và vì quân yếu thế cô, Trần Bình Trọng đã bị quân của Thóat Hoan vây chặt và bắt sống. Thóat Hoan đem vàng bạc châu báu, chức tước hiển vinh ra thuyết phục ông hàng. Nhưng ông dõng dạc đáp trả: “Ta thà làm quỹ nước Nam, còn hơn làm vương đất Bắc”. Dân tộc Việt Nam muôn đời tự hào và ghi nhớ tên tuổi Trần Bình Trọng đã ghi nên một trang sử sáng ngời.
Chế độ CS cũng đã đem tiền tài ra nhữ tướng râu kẽm Nguỵễn Cao Kỳ, ông không từ chối mà trong bụng còn nói thầm: “Ta từng làm vương nước Nam, nay sẵn sàng làm quỷ đất Bắc”. nên đã nhận một hậu quả rất thảm khốc: Người Việt yêu chuộng tự do xấu hổ đã có một vị Tổng Tư Lệnh Không Quân, một Chủ Tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương (Thủ Tướng), một Phó Tổng Thống của chính phủ VNCH,  ham tiền sẵn sàng bán rẻ lương tâm, danh dự và trách nhiệm đi làm tôi cho giặc. Cuối cùng nhận một cái chết quá thảm thương! Một trang màu đen đã ghi đậm vào bộ văn học sử của dân tộc Việt yêu chuộng tự do, dân chủ và nhân quyền.
Nếu so với một thuộc cấp dưới quyền xa lắc xa lơ trong cùng một binh chủng Không Quân như anh Lý Tống thì tư cách và lòng quả cảm không thể nào so sánh!

Người xưa có nói quân tử: “Phú quý bất năng dâm. Bần tiện bất năng di. Uy vũ bất năng khuất”. Cả ba, Nguyễn Cao Kỳ đều phạm phải. Thật đáng tiếc ! Nhưng dù sao đó cũng là một bài học để mọi người suy gẫm, cho những ai ước mơ, rắp tâm chịu hòa hợp hòa giải để làm tay sai cho giặc chỉ vì vài đồng bạc tanh hôi !
Cũng là cái chết, nhưng những cái chết của Ngũ Hổ Tuớng VNCH, của những vị khác đã vị quốc vong thân vào ngày 30/4/1975, và của những quân  nhân cán chính bất khuất trong trại tù khổ sai CSVN, sao mà oai hùng tiết liệt làm sao! Thân xác của các vị đã nằm sâu trong lòng đất mẹ Việt Nam nhưng uy danh của các vị đó sẽ muôn đời được ghi nhớ và làm rạng danh các thế hệ con cháu sau này!
Trong lúc đó Cựu Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ thì…. Nhưng dẫu sao cũng xin cầu nguyện cho ông được yên nghĩ bên kia thế giới. Thế cũng xong một kiếp người! Thật đúng, hùm chết để da, con người ta chết để tiếng là vậy!
 Công Vinh

https://www.facebook.com/phamthangvu

 

Đăng ngày 6 tháng 4.2026