banner

 

 

Sau 15 năm hoạt động (2008-2023), website Ái hữu Đại học Sư Phạm Sài gòn tạm ngưng việc đăng thêm bài vở và tin tức.

Độc giả muốn lưu giữ bài viết và hình ảnh để làm tư liệu, xin vui lòng truy cập vào các tiết mục đã đăng trên trang web để download.

Xin chân thành cảm tạ sự hợp tác của tất cả các tác giả và độc giả đã dành cho trang web.

20.07.2023
Admin Website Ái hữu Đại học Sư phạm Sàigòn

Bình an trong giông bão

Nguyễn Tường Tuấn  


Mùa bầu cử Tổng thống năm 2020 sôi động hơn bất kỳ cuộc bầu cử nào trước đây! Cả thế giới chăm chú theo dõi. Đúng là một năm đầy sóng gió, giông bão, từ trong gia đình đến ngoài xã hội.
Chúng tôi nghe, và nhận khá nhiều chia sẻ của quý vị phụ huynh về các "cậu ấm, cô chiêu" hùng hồn biện hộ cho Black Lives Matter (BLM), lên án Cảnh sát, và không thích Tổng thống Donald Trump. Theo suy nghĩ riêng, con số đó thật sự không nhiều, nhưng trong gia đình, gặp gỡ cha mẹ thường xuyên, khiến nhiều người nghĩ tất cả tuổi trẻ Việt Nam tại Hoa Kỳ đều như vậy. Gia đình chỉ là một phân tử rất nhỏ của xã hội, không thể cho rằng cả xã hội đều giống gia đình mình. Hình ảnh, rất đông người Việt thuộc đủ mọi lứa tuổi tràn ngập ra đường để đón đoàn xe Tổng thống Donald Trump tại California là một chứng minh. Có thể nói California đang đổi mầu từ xanh qua đỏ?
Cộng đồng Việt Nam tại Mỹ vẫn còn nhiều người trẻ, học thức, vô cùng tỉnh táo, không ai trong chúng ta không khỏi hãnh diện. Một Trần Mai Cô với những hiểu biết pháp luật, lập luận vững chắc. Khuôn mặt khả ái và xinh đẹp của Sonia Ohlala, bên một Hasuko sắc xảo, mang đến những tin tức mới nhất, hoặc cô bé non trẻ Cheyrea Hà Nguyễn dùng tiếng Anh để chinh phục bạn đồng lứa trên Youtube. Lớp trung niên, có Trần Nhật Phong và Trương Quốc Huy ... vừa thành công trong việc tổ chức  người Việt đi xuyên qua các Tiểu bang về Thủ đô Washington, D.C., ủng hộ Tổng thống Trump. Xa xôi bên trời Âu, có Đặng Thế Nguyên với "Riêng một góc nhìn" hướng về Hoa Kỳ và Tổng thống Donald Trump với tất cả lòng kính trọng. Người Việt dù ở đâu trên thế giới, sẽ không bao giờ quên sự đóng góp của những chiến binh trẻ, can trường, hậu duệ Việt Nam Cộng Hoà... Tuổi trẻ Việt Nam vẫn còn đây, khi quê hương thứ hai cần.
Bài viết, xin được tặng riêng cho quý phụ huynh trăn trở về những khác biệt chính kiến trong gia đình giữa hai thế hệ, với lời cầu chúc "Bình an trong Giông bão". Quý vị không cô đơn, vì chính kẻ viết bài này cũng ở trong trường hợp của quý vị.

A. HIỂU TÂM LÝ TUỔI TRẺ
A.1. Tuổi trẻ là như thế
Cha mẹ sinh con, trời sinh tính. Nhà văn nổi tiếng Mark Twain thú nhận, "Năm 14 tuổi, cha tôi ngớ ngẩn đến mức khó có thể chịu đựng, khi đứng bên cạnh ông. Nhưng đến tuổi 21, tôi rất ngạc nhiên về những gì mà cha mình đã học được trong bảy năm". (When I was a boy of 14, my father was so ignorant I could hardly stand to have the old man around. But when I got to be 21, I was astonished at how much the old man had learned in seven years). Vâng, chính chúng ta khi ở tuổi đôi mươi cũng suy nghĩ giống như thế! Tâm lý, biết nhiều, biết mọi thứ hơn cả cha mẹ là căn bệnh đương nhiên của tuổi trẻ. Khi chín mùi, hạt lúa sẽ trĩu xuống để thấy thế gian không phải chỉ có riêng mình!
A.2. Sinh con
Sinh con không có nghĩa là thông minh hơn nó. Nhiều phụ huynh vẫn còn bị ảnh hưởng trong huyết quản về văn hoá Khổng Mạnh từ ngàn năm trước. Ông Khổng Tử chết từ kiếp nào đến giờ, nhiều giáo điều của ông đã lỗi thời với thế giới @ hôm nay. Cha mẹ lúc bực tức, thường mắng con "ai đẻ ra mày?" Câu này vô duyên tận cùng. Chính kẻ viết bài cũng đã dùng khi mắng cậu con trai đầu lòng năm cháu học tiểu học ở trường Mỹ, và thằng bé lúc đó khoảng lớp 4 hay 5 gì đó, tỉnh bơ trả lời: "Bố chỉ cần 15 phút để đẻ ra con!" Úi chao! Tối hôm đó kể cho vợ nghe, và cả hai chúng tôi học bài học này thấm thía vô cùng, nhớ đến già! Đừng dựa vào tuổi tác để bị hố to như kẻ ngu dốt này.
A.3. Con hơn cha là nhà có phúc!
Chúng ta hơn con cái về kinh nghiệm sống, những đau thương trải qua trong lao tù cộng sản, vất vả lo cơm áo gạo tiền, nuôi chúng nên người. Đừng kể công lao! Cha mẹ chẳng từng nuôi chúng ta và các cụ có nề hà gì đâu. Kinh nghiệm con cái không giống mình, chúng được huấn luyện trong học đường Mỹ. Nhiều em sinh trưởng ngay trên quê hương thứ hai, được giáo dục tại nhà trường 8 tiếng mỗi ngày, thời gian thật sự gần gũi với bố mẹ chưa được 2 tiếng. Bài vở, nhiều phụ huynh không thể giúp con cái vì trở ngại ngôn ngữ. Thậm chí, có những gia đình phải nhờ con làm thông dịch viên khi tiếp xúc với xã hội Mỹ ... Điều này, không ít thì nhiều khiến các em có suy nghĩ, cha mẹ là đồ cổ, nhiều lúc đúng đấy! Chấp nhận thực tế, chớ dại suy nghĩ là mình thông minh, hiểu biết mọi điều hơn chúng.
A.4. Tại sao con cái lại có khuynh hướng thiên tả?
Trong nhiều năm qua, nền giáo dục Mỹ đào tạo các thầy cô tại học đường với những triết lý tự do khá cực đoan, và thiên tả! Mọi việc đổ tội lên đầu nước Mỹ, từ đó mới có một Obama đi xin lỗi cả thế giới. Nước Mỹ là nguồn cơn của nô lệ da đen! Thủ phạm tạo ra chiến tranh Việt Nam! Đốt cờ Mỹ là quyền tự do ngôn luận! Đạp đổ mọi thần tượng tôn giáo lẫn lịch sử! Phá thai là quyền của người phụ nữ! Mỗi ngày, con em chúng ta ngồi trong lớp vài tiếng, bị đầu độc bằng những suy nghĩ như trên. May là chúng chưa điên cuồng đến ôm bom liều chết như bọn khủng bố ISIS! Vladimir Lenin từng nói, "Giao cho tôi huấn luyện một em bé trong bốn năm, và những hạt giống tôi gieo sẽ không bao giờ bị đào thải" (Give me four years to teach the children and the seed I have sown will never be uprooted). Bạn tính xem con cái mình mỗi ngày ngồi trong lớp bao nhiêu giờ, lên đến đại học bao nhiêu năm? Đó là thời gian các em bị "tẩy não".

B. CHINH PHỤC NHƯ THẾ NÀO?
B.1. Chấp nhận ý kiến khác biệt
Bạn không thể thay đổi suy nghĩ của người khác nhanh chóng như mong muốn. Càng chống đối, phản ứng càng mạnh. Tranh luận về chính trị hoặc tôn giáo là hai điều nhanh chóng gây ra xung đột. Cha mẹ chọn Tổng thống Trump, con cái chúng không như thế. Không sao cả, đừng đỏ mặt tía tai. Chăm chú lắng nghe xem các em nói gì, đừng cắt lời. Nếu bạn để yên cho con cái nói, không khí sẽ bớt căng thẳng hơn là nhẩy vào đốp chát tay đôi. Khi bạn tập trung 100% lắng nghe, các em cảm thấy được tôn trọng, và khi bạn nói chúng cũng sẽ học bài học "lắng nghe 100%" của bạn. Nhớ đến định luật Newton về phản hồi "Định luật thứ ba về chuyển động của Newton đối với mọi hành động, đều có một phản ứng ngược chiều như nhau" (Newton's third law of motion states that for every action, there is an equal opposite reaction). Không cần phải đồng ý tất cả, hãy chọn những điểm mình có thể chấp nhận và cho các em biết. Như vậy sẽ giảm đi sự chống đối. Chấp nhận suy nghĩ của con cái sẽ làm cho không khí bớt căng thẳng, dễ nói chuyện cùng nhau.

B.2. Biết kiểm soát cảm xúc
Theo dõi truyền hình, ai cũng thấy Tổng thống Donald Trump rất giỏi về nghệ thuật này. Ông từng là một thương gia thành công và thất bại có đủ, thương trường còn nguy hiểm gấp nhiều lần chiến trường, một quyết định sai lầm vài tỷ USD bốc hơi nhanh chóng. Khi làm Tổng thống, trong bốn năm liên tục ông phải đối đầu với đảng Dân chủ, báo chí truyền thông hơn 95% chống đối, những lần họp báo tại Toà Bạch Cung bọn phóng viên thiên tả tấn công cá nhân ông như bầy "Linh cẩu" (Hayena) đói khát, và ông đứng vững, điềm tĩnh, đáp trả. Trong khi Joe Biden, chỉ cần một câu hỏi ông ta không thích là nổi máu Trương phi ngay. Buổi tranh luận đầu tiên. Joe Biden đã xúc phạm Tổng thống Trump, và mất điểm với cử tri! Đừng quên, cha mẹ có thể hy sinh cả mạng sống cho con cái, khác biệt chính kiến không phải là lý do để nặng lời cùng nhau! Hãy nhẹ nhàng cho con bạn biết suy nghĩ khác biệt của mình về vấn đề gì đó, nhưng không xúc phạm chửi bới con cái.

B.3. Tấn công vào vấn đề, không tấn công cá nhân
Không đồng ý với nhau là chuyện thường tình. Vấn đề khó là nhiều người không kiểm soát được nóng giận, quay ra chửi bới, thậm chí văng tục hoặc đập phá đồ đạc xung quanh! Chửi thề, văng tục, giận cá chém thớt, bạn đang xúc phạm đến con mình! Nếu cảm thấy áp huyết tăng cao, tạm ngưng cuộc tranh luận, và cho các em biết, bố hay mẹ cần thời gian để suy nghĩ thêm và chấm dứt. Bạn không thể chinh phục khi tấn công hay xúc phạm đến người đối thoại.

B.4. Đừng bận tâm chuyện nhỏ
Sai lầm quan trọng nhất của cả phụ huynh lẫn con em là chúng ta chỉ nhìn vào một khác biệt nhỏ, và quên đi bức tranh lớn. Thí dụ, có người không thích Tổng thống Trump vì ông ta chống phá thai, ăn nói không giống một chính trị gia "chuyên nghiệp" quá thẳng thừng, bộp chộp ... Đó là những chi tiết NHỎ. Một Tổng thống , đứng đầu 328 triệu dân, làm việc với gần 200 quốc gia, còn cả trăm việc khác để chúng ta thẩm định. Tôi ghét Trump vì ông ta coi thường phụ nữ (không có bằng chứng, ngoài vài câu nói vu vơ của đàn ông trong lúc vui đùa. Các cô, bà chẳng lẽ không hề nói xấu sau lưng đám đàn ông chúng tôi?). Hoặc bố mẹ nói tôi thích Trump vì ông ta chống cộng. Thật ra, tất cả chỉ là một vài nét chấm phá trong toàn bộ bức tranh! Đa số cả hai phía rơi vào cái bẫy này! Không một Tổng thống nào có thể đáp ứng được mọi đòi hỏi của chúng ta. Tại sao cả hai không nhìn vào những gì Tổng thống Trump làm trong bốn năm qua? Ông đã thực hiện được bao nhiêu % điều mình hứa khi tranh cử? Trước ông, có vị Tổng thống nào làm được nhiều như thế trong nhiệm kỳ đầu? Không cần biết ông đã quen bao nhiêu phụ nữ, mấy lần ăn bánh trả tiền, tôi không bầu Đức Giáo Hoàng! Tôi phải chọn một người có thể đối đầu với Tập Cận Bình, một người sẵn sàng dọn dẹp đám đầm lầy trong chính trị Mỹ, một người biết phục hồi nền kinh tế, một người lưng đứng thẳng và đầu gối không biết quỳ. Tuỳ theo hoàn cảnh và trường hợp, cũng có lúc dùng bức tranh nhỏ để lôi kéo người khác tránh xa những sai trái lớn! Thí dụ, ngày Thứ hai 19/10, chỉ còn 15 ngày nữa là đến ngày bầu cử (mặc dù hiện nay đã có một số tiểu bang cho bầu trước). Vấn đề Joe Biden đối đầu lớn nhất trong lúc này là hơn 26,000 e-mails của cậu ấm Hunter Biden tham nhũng với công ty Burisma của Ukraine, việc làm ăn hằng tỷ USD với Tầu cộng, và ông bố Joe Biden ăn chia 50%. Chuyện lem nhem này lớn gấp ngàn lần vụ Watergate khiến Tổng thống Nixon phải từ chức. Joe Biden may hơn là có đám báo chí, truyền thông che dấu, nhưng sẽ không được bao lâu, khi Uỷ ban Tư pháp Thượng viện công khai đòi FBI điều tra. Để lấp liếm chuyện này, ban vận động của Joe Biden tuyên bố, ông ta sẽ công bố lập trường của mình trước ngày 3/11 về việc bổ nhiệm thêm Thẩm phán vào Tối cao Pháp viện (packing court) nhằm lấy phiếu cho đảng Dân chủ. Xưa rồi Diễm ơi, lúc này ai thèm để ý đến chuyện đó! Trừ khi ăn gian phiếu, không cách nào Joe Biden thắng được. Họ muốn chúng ta quên đi cậu ấm Hunter Biden, và áp dụng chiến thuật lôi kéo sự chú ý vào chuyện NHỎ. Đừng rơi vào chiếc bẫy này. Cả hai, hãy nhìn vào bức tranh lớn, thay vì bấu víu vào điểm khác biệt nhỏ.

B.5. Tập trung vào một đề tài
Bạn có thật sự hiểu mình muốn nói gì không? Điều này vô cùng quan trọng. Người chiến binh trước khi ra trận phải chuẩn bị, biết địch, biết ta, trăm trận đánh, trăm trận thắng. Tìm hiểu qua lắng nghe, để biết đề tài nào con bạn chú tâm nhất? Chống hay ủng hộ phá thai? Kinh tế hay quyền sở hữu súng? Công ăn việc làm hay di dân bất hợp pháp? Đừng tham lam, tấn công mọi vấn đề, cả hai sẽ bị lạc vào mê hồn trận, đi xa và không tìm ra lối thoát!
Thay đổi suy nghĩ của bất cứ ai, trong hay ngoài gia đình không phải là một buổi nói chuyện có thể làm được, trừ khi bạn rất nổi tiếng, như Đức Giáo Hoàng, Đức Đạt Lai Lạt Ma, hoặc Tổng thống, và ngay cả những vị này, cũng sẽ có người không đồng ý. Hãy tập trung ngắn gọn vào một chủ đề. Thí dụ, gia đình chúng tôi, hai vợ chồng bỏ phiếu cho Tổng thống Trump. Cậu con lớn chưa biết, cậu thứ hai và cô vợ Mỹ có khuynh hướng theo Dân chủ nhưng không khoái Joe Biden, cậu út thì ghét Trump. Biết thế, nên vợ chồng chúng tôi không muốn tranh luận để thay đổi ý kiến các con. Thay vào đó, vợ tôi chỉ nói MỘT ĐIỀU duy nhất, và chỉ MỘT thôi. Mẹ là người Công giáo, và chống phá thai. Nếu mẹ phá thai, thì giờ này đâu có các con? Chừng đó là đủ rồi, để các con suy nghĩ. Tập trung vào một vấn đề, cả hai cùng lưu ý sẽ dễ thuyết phục hơn. Tranh luận nhiều đề tài, sẽ lạc vào "mê hồn trận" của "cảm xúc" và đưa đến bất hoà gia đình.

B.6. Nhường chuyện nhỏ để thắng trận lớn
Đừng bao giờ đòi hỏi mình phải thắng tất cả, làm việc đó, bạn sẽ đẩy con cái vào con đường giống như mình, chúng cũng muốn chiến thắng 100% đưa đến gia đình tan vỡ. Những gì con cái có lý, chấp nhận. Khi các con thấy ý kiến của chúng được tôn trọng, không khí sẽ nhẹ nhàng và giúp các con dễ đồng ý với mình ở những điểm khác. Tình cảm gia đình là quan trọng, chính yếu, bất đồng chính kiến là chuyện nhỏ, không thể đánh đổi với hạnh phúc gia đình.

B.7. Đất nước trên đảng phái
Chúng ta có thể ghi danh vào đảng chính trị khác nhau. Cha mẹ Cộng hoà, con Dân chủ, hoặc Độc lập. Điều đó không có nghĩa là phải trung thành với đảng mình. Ông Thái Bá Tân một nhà thơ trong nước nhắn nhủ: "Vất mẹ nó cái khẩu hiệu - Còn đảng là còn mình - Lỡ mai kia đảng chết - Chẳng lẽ mày quyên sinh?".
Người Mỹ thực tế hơn, họ đổi đảng không chút vấn vương. Nếu đảng Cộng hoà hay Dân chủ, đi ngược lại niềm tin và mong muốn của tôi. Xin chia tay, chào tạm biệt! Có người vẫn ở trong đảng, nhưng lại bầu cho ứng cử viên đối lập! Một số đông người Việt vẫn chưa thoát ra khỏi cái vòng lẩn quẩn này, cho rằng mình phải bầu cho người trong đảng! Sai lầm lớn lao! Bạn có muốn một Tổng thống như Joe Biden, trở thành mafia khi ra nước ngoài, dùng tiền viện trợ Mỹ đến từ thuế của chúng ta để câu lợi cho con trai, và hưởng 50% trong số tiền bất chính? Bạn có muốn một Tổng thống Mỹ đi xin lỗi cả thế giới, cúi gập đầu trước lãnh tụ ngoại quốc, chở cả tỷ USD trên máy bay đi hối lộ cho Iran như Barrack Obama? Bạn có bầu cho một ứng cử viên không dám nói một lời đến Antifa, Black Lives Matter hay Anarchy? Chúng ta phải vượt qua cái hàng rào "đảng". Yêu nước, chứ không yêu đảng!
Bản thân tôi, ghi danh Cộng hoà, và nếu ông Joe Biden thuộc đảng Cộng hoà, dí súng vào đầu tôi cũng không bầu cho ông! Và nếu Tổng thống Donald Trump thuộc đảng Dân chủ, bằng cả trái tim tôi sẽ bầu cho ông. Chúng ta chỉ bầu cho những ai thật sự có khả năng lĩnh đạo đất nước, bất kể Cộng hoà hay Dân chủ! Quên đảng đi và đặt đất nước lên trên đảng.

B.8. Đồng ý điều không đồng ý
Tôi có người bạn Mỹ, chị từng làm Tổng Giám đốc một công ty giầy lớn nhất Hoa Kỳ tại Việt Nam. Trong công việc cả hai đồng ý với nhau rất nhiều điểm, trở nên thân thiết vì thế. Nhưng nói đến chính trị, 180 độ trái ngược. Chị là người Dân chủ và mỗi tháng chúng tôi đi ăn với nhau một lần, lại chỉ nói chuyện chính trị! Không hề tranh luận, mỗi bên tha hồ trình bầy suy nghĩ của mình, cuối cùng cả hai nâng ly chúc mừng "Đồng ý trong cái không đồng ý". Lý Tiểu Long có câu triết lý ngắn gọn, "Hãy trở thành nước" (Be a water). Nước chẩy, đá mòn. Thay đổi con người không dễ. Nếu không thuyết phục được con cái hôm nay, đừng hờn giận mất vui. Chấp nhận và để thời gian làm nước thay đổi các em. Tránh xa những vấn đề chính trị, tôn giáo, có thể tạo ra xung đột lớn. Hãy cho mọi người trong nhà biết, cha mẹ chấp nhận suy nghĩ của các con, và mong rằng các con cũng sẽ tôn trọng bố mẹ. Không việc gì mà phải cãi nhau chí tử, hạnh phúc gia đình là trên hết. Nguyên tắc này gọi là "Chấp nhận điều không chấp nhận" (Agree to Disagree).
* * *

Còn đúng 13 ngày nữa! Chúng ta hãy chiến đấu cùng Tổng thống Donald Trump. Riêng năm nay, đảng Dân chủ trong thời gian qua đã không còn nhân tài, cứ nhìn vào Chuck Schumer, Nancy Pelosi, Adam Schiff, Jerold Nadler, Maxine Waters ... Bộ tứ "quái thai" (squad) toàn bọn "ăn hại đái nát". Hãy giúp Tổng thống Trump trong nhiệm kỳ hai bằng cách đưa bọn Dân chủ giả hiệu này về vườn, lấy lại quyền kiểm soát hai viện. Hãy bầu cho Cộng hoà tại các chức vụ dân cử từ trung ương đến địa phương. Nếu họ không được việc, hai năm sau tống cổ về vườn.
Giông bão còn xẩy ra, nhưng chúng ta sẽ bình an! Xin Thượng Đế bảo bọc chúng ta và quê hương Hoa Kỳ qua giông bão!

Nguyễn Tường Tuấn
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
21/10/20



Sổ Tay Ký Thiệt kỳ 426

(Đời Nay ra ngày 23.10.2020)
 
Chuyện khó tin nhưng có thật
 
Ngày 14 tháng 10 vừa qua, báo New York Post đã đăng một bài liên quan tới cái laptop của Hunter Biden, qúy‎ tử của cựu Phó Tổng thống Joe Biden, và đã nổ ra như một quả bom trong lúc chỉ còn hơn hai tuần lễ là tới ngày bầu cử mà ông Biden hy vọng sẽ trở thành tổng thống Mỹ thứ 46.
Cái laptop bỏ quên từ tháng 4 năm 2019 tại tiệm sửa computer MacBook Pro ở Delaware mà người chủ tiệm, John Paul Mac Isaac (44 tuổi) nói với tờ New York Post ông ta không biết người đem cái laptop tới là ai. Người ấy đã không bao giờ trở lại và chủ tiệm đã giữ cái computer trong đó chứa hàng chục ngàn email nói tới những vụ chuyển ngoại tệ lớn và những cảnh hành lạc liên hệ tới ma túy.
Isaac cho biết đã sang lại tất cả nội dung trong cái laptop và chuyển cho FBI, đồng thời  cũng đã cho ông Giuliani, luật sư riêng của TT Trump,  và ông ta đã cung cấp cho tờ New York Post.
Qua một email Hunter gửi vào tháng 8 năm 2017, người ta được biết anh ta  đã nhận được 10 triệu đô-la tiền lệ phí mỗi năm từ một tỉ phú Tàu cộng về sau đã bị cáo buộc tội tham ô mà qua người này Hunter đang muốn gia tăng nguồn tiền nhận được từ một cơ sở kinh doanh khác mà tỉ phú này là đồng sở hữu chủ. Số tiền này chỉ riêng cho việc làm môi giới với các viên chức Qua một email khác từ một tham vấn gửi cho Hunter Biden cho biết 10% của số tiền từ một công ty khác sẽ được gửi tới “the big guy”(đại ca?). Có người hỏi nếu “big guy” không phải là ông bố Joe thì còn là ai trồng khoai đất này?
Hunter Biden đã móc nối với tỉ phú Ye Jianming, chủ tịch công ty khổng lồ China Energy Co. của Tàu cộng trong thời gian cha làm phó tổng thống thời Obama.
 
Ứng cử viên tổng thống của đảng Dân Chủ Joe Biden đã lên tiếng bác bỏ bất cứ việc làm sai trái nào. Ban vận động tranh cử của ông ta nói những cuộc điều tra về ông Biden và Hunter đều đã “đưa tới cùng một kết luận: Joe Biden đã thi hành chính sách của Hoa Kỳ đối với Ukraine và đã không làm điều gì sai trái”.
Hôm 15 tháng 10, ông Biden đã nói với những người đóng góp tiền bạc cho quỹ tranh cử của mình: “Chúng ta còn 19 ngày nữa và như quý vị biết, ông ta sẽ ném bất cứ cái gì vào tôi, trừ cái chậu rửa chén đĩa trong nhà bếp.”
Nhưng, ông Giuliani nói rằng Hunter đã say bí tỉ khi bỏ cái laptop tại tiệm sửa computer ở Delaware mà ngoài chuyện tiền bạc và những liên hệ bất minh với các quan chức Tàu cộng, cái laptop ấy còn soi rọi vào cuộc sống có nhiều vấn đề của Hunter Biden.
Hunter từng vào ra các trung tâm chữa trị bệnh nghiện rượu và ma túy, đã có lần dời tới Los Angeles vào năm 2018 với mục đích “biến đi” vì quá nhiều vấn đề rắc rối. Vào tháng tư 2019, Hunter Biden chấm dứt quan hệ bị nhiều người chỉ trích với cô Hallie Biden, vợ góa của người anh đã qua đời, Beau.
Vào tháng 5, 2019, một tháng sau khi bỏ cái laptop tại tiệm sửa máy ở Delaware, Hunter Biden kết hôn với một phu nữ Nam Phi tên Melissa Cohen sáu ngày sau khi họ gặp nhau và chụp ảnh chung tại Los Angeles.
Cũng trong tháng ấy, Luden Alexsis Roberts, một cựu vũ nữ khỏa thân tại một hộp đêm ở Washington D.C. , nơi Hunter Biden thường lui tới, nạp đơn kiện đòi cấp dưỡng cho đứa con sinh tháng 8, 2018 mà cô nói anh ta là cha. Hunter phủ nhận và nói rằng chưa bao giờ làm tình với cô Roberts. Vào tháng 11, 2018 Roberts nạp một hồ sơ và nói rằng DNA của Hunter và của đứa bé cùng một loại. Vụ này được dàn xếp vào tháng 3 năm sau.
Vào tháng 5, 2019, Breitbart News loan báo có một phúc trình của Cảnh sát Arizona nói rằng nghi ngờ Hunter Biden đã sử dung ma túy bất hợp trên chiếc xe thuê của Hertz. Anh ta đã bỏ lại trong xe một ống điếu hút cocaine cùng nhiều vật tùy thân gồm hai bằng lái xe của Washington DC và mấy cái credit cards. Sau phúc trình này, Hunter Biden đã không hiện diện cùng với các thành viên khác trong gia đình tại bữa ăn trưa trong cuộc vận động tranh cử của cha tại Philadelphia.
Tháng tư 2019 Hunter Biden từ chức, ra khỏi Hội đồng Quản trị Burisma Holdings, công ty dầu khí của Ukraine.
Tường trình của New York Post ngày 14 tháng 10 nói rằng giám đốc hành chánh Công ty dầu khí Burisma Holdings của Ukraine đã gửi cho Hunter một email để cảm ơn về việc đã sắp xếp một cuộc họp vào năm 2015 với cha anh ta, khi ấy là phó tổng thống Mỹ. Chuyện ấy đã trái ngược với tuyên bố của ông Biden rằng ông ta không hay biết gì về hợp đồng làm ăn giữa con mình và Burisma.
Theo phúc trình của Thượng viện thì TT Obama cử Biden đặc trách về Ukraine vào tháng 2, 2014. Ba tháng sau, Hunter Biden được đưa thêm vào Hội đồng Quản trỉ của Burisma Holdings. Ban vận động tranh cử của ông Biden giải thích rằng không có hồ sơ chính thức nào về việc này, nếu có thì chỉ là một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi.
 
Luật sư của Hunter Biden đã không phủ nhận sự trung thực của những email lấy từ cái laptop bỏ quên tại tiệm sửa computer ở Delaware mà trong vài tiếng đồng hồ đã được phát tán trên Facebook hơn 300 ngàn lần cho đến khi “Big Tech” (đại công ty kỹ thuật) này tuyên bố “giảm bớt sự phân phát” bài nói trên của New York Post. Nhưng bài trên tờ báo tờ báo khổ nhỏ (tabloid) này vẫn tiếp tục nổ lớn trên Facebook và trên Twitter cho đến khi hai “big Tech” quyết định chặn đứng sự phát tán bài về cái laptop của Hunter Biden, viện dẫn lý do bài ấy vi phạm chính sách của công ty chống lại sự phân phối những tài liệu bị đánh cắp.
Cả Facebook và Twitter hiện đang phải đối đầu với phản ứng của ông Trump và các giới chức đảng Cộng Hòa về quyết định “kiểm duyệt tin tức” của họ trong truyền thông đại chúng (social media).
Chủ tịch Tổng giám đốc Jack Dorsey của Twiiter sẽ được triệu thỉnh ra điều trần trước Thượng viện vào tuần tới để trả lời cho câu hỏi vì sao công ty truyền thông đai chúng này đã ngăn chặn sự phổ biến hai bài trên tờ New York Post cáo buộc Hunter Biden  đã tham nhũng trong khi cha anh ta làm phó tổng thống,
Nghị sĩ Ted Cruz, Cộng Hòa - Texas, nói trên Fox News: “Tôi không biết những cáo buộc của New York Post có đúng sự thật hay không. Đó là câu hỏi mà Phó Tổng thống Biden nên trả lời. Nhưng Twitter và Facebook và các tỉ phú kỹ thuật cao không cần phải kiểm duyệt những phát biểu chính trị và can thiệp một cách tích cực vào cuộc bầu cử. Đó là những điều họ đang làm trong lúc này. Cho tôi làm thật sáng tỏ điều này, Twitter đang can thiệp vào cuộc bầu cử này. Họ đang kiểm duyệt báo chí. Bịt mồm truyền thông là một vi phạm trực tiếp những nguyên tắc của Tu Chính án Thứ nhất.”
Áp lực về phía đảng Cộng Hòa ngày càng tăng cao. Sáng ngày 18 tháng 10, 16 ngày trước bầu cử, Nghị sĩ Ron Johnson, Cộng Hòa – Wisconsin, lên tiếng trên Fox News, đã kêu gọi Giám đốc FBI Christopher Wray hãy xác nhận hay bác bỏ những chi tiết liên hệ đến một cái laptop nói là của Hunter Biden, con trai của ứng cử viên tổng thống đảng Dân Chủ Joe Biden.
Trong một bức thư gửi cho Wray, Nghị sĩ Johnson nói rằng một người thổi còi báo động đã tiếp xúc với Ủy ban Nội an của ông ta vào ngày 24 tháng 9 vừa qua để cho biết có lưu giữ một cái laptop do Hunter Biden bỏ quên tại tiệm ông ta và ông ta đã giao nạp cho FBI.  Johnson lưu ý rằng văn phòng đã yêu cầu FBI ngay lập tức xác nhận những chi tiết trong đó để lượng giá lời của người thổi còi báo động, nhưng FBI cho biết sẽ không xác nhận hay bác bỏ bất cứ tin tức nào trong yêu cầu của văn phòng ủy ban.
Nghị sĩ Johnson nhắc tới khả năng tin tức nhận được có thể là kết quả của sự can thiệp của bên ngoài vào cuộc bầu cử, trong trường hợp này một sự trao đổi ngắn sẽ là thích hợp. Ông ta cũng nhìn nhận rằng nếu người thổi còi báo động biết là đã cung cấp tin tức giả tạo thì đây là một tội hình sự.
Ông Johnson viết tiếp: “Vì các lý do này, Ủy ban của chúng tôi cần được biết FBI có đã lượng giá hay không về những tài liệu do người thổi còi báo động cung cấp, và những biện pháp nào, nếu có, đã được FBI thi hành từ khi nhận được tin tức này.”
Trong cuộc vận động tranh cử tại Arizona ngày 19 tháng 10, ông Trump nói rằng "Joe Biden là một tội phạm hình sự, và các phóng viên báo chí biết mà không tường trình  cũng là tội phạm hình sự".
Và, dưới đây là tóm tắt câu chuyện của chính người “thổi còi báo động”. Anh ta chính là John Paul MacIsaac, chủ tiệm sửa computer “MacBook Pro” ở Delaware.

Theo tờ Daily Mail ở London, vào tháng tư 2019, có một người đàn ông đến tiệm của John Paul MacIsaac  và yêu cầu sửa cái laptop. Chủ tiệm sửa computer cho biết mới đầu anh ta không biết người khách là ai, nhưng đã rất sợ hãi khi thấy tên Hunter trong laptop cùng lúc với những tin tức liên quan tới cái tên ấy xuất hiện trên truyền thông vào mùa hè năm 2019.
Hunter Biden đã để lại ba chiếc laptop Apple bị hỏng tại tiệm nhưng đã không trở lại lấy máy, cũng không thanh toán hóa đơn 85 đô-la tiền công sửa máy.
Paul Mac Isaac xác nhận rằng anh ta đã giao cái laptop cho FBI vào tháng 12 năm 2019, và nói rằng Hunter Biden “chỉ là một khách hàng bình thường muốn đển sửa laptop”, nhưng sau đó MacIsaac đã nhận ra anh ta có người cha là ứng cử viên Tổng thống đảng Dân Chủ.
Trong suốt mùa hè, Paul MacIsaac bắt đầu quan tâm đến ổ cứng với những bí mật của Hunter Biden đang vô tình “nằm” trong tiệm của mình. Trước khi giao cho FBI, Paul MacIsaac đã tạo một bản sao, truy xuất dữ liệu và hình ảnh nội dung trong laptop vào một ổ cứng riêng biệt để “bảo vệ bản thân”.
Khi Hunter Biden không quay lại cửa hàng để trả chi phí mà Paul MacIsaac đã sửa chữa thiết bị, đương nhiên chủ tiệm sửa computer đã trở thành chủ tài sản hợp pháp của 3 chiếc laptop theo các điều khoản của thỏa thuận sửa chữa với Hunter Biden
Paul MacIsaac đã tiết lộ các giao dịch email của Hunter và Joe Biden với một giám đốc điều hành của Công ty Burisma và nói với các phóng viên rằng FBI đã yêu cầu anh giữ im lặng về việc sở hữu những chiếc laptop  của Hunter Biden sau khi họ thu hồi.
Ngày 9.12.2019, hai đặc vụ của FBI - có thể là từ văn phòng ở Baltimore - đã đến nhận laptop kèm theo trát đòi hầu tòa. Paul MacIsaac kể rằng ngày hôm sau, FBI đã gọi điện cho anh ta để yêu cầu giúp máy tính khởi động.
MacIsaac kể rằng lần tiếp theo anh lại nhận được một cú điện thoại từ FBI: “Một trong những nhân viên đã gọi cho tôi ba tuần sau đó và nói rằng người đại diện đã cảnh báo không được nói chuyện với bất kỳ ai đến hỏi về chiếc laptop”.
Paul MacIsaac cho biết anh ta đã chuyển cái laptop cho luật sư Rudy Giuliani vì lo sợ bị thủ tiêu vì những thứ quan trọng anh đang sở hữu. Anh nhớ tới vụ sát hại Seth Rich, một cộng sự chính trị của đảng Dân Chủ đã chết một cách bí ẩn ở Washington DC vào năm 2016, và cho đến nay vẫn chưa được làm sáng tỏ. Có nguồn tin cho rằng Seth Rich bị thủ tiêu vì ông này đã đóng một vai trò trong việc làm rò rỉ email của Hillary Clinton.
Ngoài việc MacIssac báo cáo việc sở hữu laptop của mình cho FBI, anh ta cũng đã đưa thông tin có trong laptop cho Nghị sĩ Mike Lee của Utah và cựu Thị trưởng Thành phố New York, luật sư Rudy Giuliani, người đã cung cấp nội dung chứa trong laptop cho tờ New York Post, và đã dẫn đến vụ gây chấn động này.

Nhưng, phải chăng với tất cả những ồn ào, sôi nổi, vụ này rồi cũng lại sẽ chìm vào quên lãng, như vụ cô Tara Reade năm ngoái tố giác Nghị sĩ Joe Biden đã tấn công tình dục cô cũng đã ồn ào, sôi nổi một dạo, khi ấy Nghị sĩ Kamala Harris tuyên bố “tin lời người tố giác”. Nay, không còn ai nhắc tới vụ đó, ông Biden được đảng Dân Chủ đề cử ra tranh chức tổng thống, và bà Harris được vinh dự làm phó cho con người “đáng sợ” ấy.
Cô Reade đã biến đi khỏi các trang báo và màn ảnh tuyền hình, nhưng cô vẫn còn sống, và vừa loan báo sẽ cho ra mắt cuốn sách của cô viết về vụ tố giác ấy, nhan đề là “Left Out: When The Truth Doen’t Fit In” (cái tên sách hay và khó dịch) mà tác giả nói rằng để chia sẻ với người đọc “hậu chứng của việc nạn nhân hóa lần thứ hai khi đứng ra tố giác” về vụ tấn công dục tình.
Cô Reade cho biết cuốn hồi ký của cô sẽ được phát hành vào ngày 17 tháng 10, một tuần trước ngày bầu cử, nhưng không liên quan gì tới chuyện bầu cử. Cô nói với Fox News: “Cuốn sách này viết về đời tôi và sự chấn thương tôi đã trải nghiệm như thế nào khi đứng ra tố giác. Tôi không hối tiếc về việc đã bước ra nói sư thật nhưng cảm nhận rất rõ như mọi sự đã nổ tung ra hàng triệu mảnh và tôi đang cố sắp xếp lại đời tôi.”
Phải chăng những gì là sự thật của ngày hôm qua thì hôm nay không còn là sự thật?
 
Ký Thiệt


Nhạc Bất Quần... giữa chốn Cờ Huê

Vương Trùng Dương

Chưa bao giờ bàn chuyện chính trị vào thời điểm nầy nơi xứ Cờ Huê lại sôi động đến thế trong cộng đồng người Việt của chúng ta, không những bàn dân thiên hạ trên mảnh đất nầy mà bên kia bờ Thái Bình Dương và Đại Tây Dương cũng nhảy vào ăn có.
Luận về chính trị hơi khô khan, dành cho các chính trị khoa bảng và cả kiến thức chỉ bằng đầu bút bi… nên theo lời người bạn, đem chuyện võ lâm giang hồ, bắt chước cụ Huỳnh Tịnh Của trong “Chuyện Giải Buồn”.
Trong võ hiệp kỳ tình, nhà văn Kim Dung đã tạo dựng nhiều khuôn mặt độc đáo, sắc thái đặc biệt qua từng nhân vật trong chốn võ lâm với hàng vạn trang sách. Tác phẩm võ hiệp của Kim Dung được ăn sâu trong lòng hàng trăm triệu độc giả trên thế giới. Nói đến Kim Dung, nói đến võ hiệp, chưởng... nó lôi cuốn, hấp dẫn, trở thành thân thuộc từ tiểu thuyết đến phim ảnh.
Mỗi nhân vật trong thế giới võ lâm được Kim Dung xây dựng nó bàng bạc, ẩn tàng, có khi tiêu biểu cho hình ảnh đáng lưu tâm nào đó đang hiện hữu trong cuộc sống.
Kim Dung không phải là nhà văn tiên phong về võ hiệp kỳ tình - tiểu thuyết kiếm hiệp, chưởng - nhưng ông là người đã đưa bộ môn nầy lên đỉnh vinh quang.
Kim Dung có sức viết mạnh mẽ, liên tục từ ngày nầy sang ngày khác trên trang báo của mình để cho ra đời hàng chục tác phẩm vô cùng hấp dẫn làm mê hoặc độc giả khắp nơi khi đón nhận võ hiệp kỳ tình. Tên ông đã chễm chệ trở thành bộ môn tiểu thuyết kiếm hiệp, Bernard Carpentier đã luyện chưởng và giới thiệu nhà văn Kim Dung qua những thập niên cầm bút với độc giả Âu Châu.
Theo lời giáo sư Viện Đại Học Quốc Gia Úc John Minford, tổng số khán giả ái mộ tác phẩm của Kim Dung theo thống kê tính ra đã đến một phần ba con số dân cư trên thế giới. Tiểu thuyết của Kim Dung có sức lôi cuốn, hấp dẫn làm người đọc say mê nên thu hút số độc giả lớn lao. Ảnh hưởng đó tác động đến các nhà nghiên cứu văn học tổ chức nhiều cuộc Hội Thảo Quốc Tế vể tiểu thuyết Kim Dung.
Không phải chỉ nơi chốn giang hồ hắc bạch mà trong cuộc sống luôn luôn bắt gặp hình ảnh Nhạc Bất Quần lúc ẩn lúc hiện, nếu chịu khó điểm danh, vô vàn quái thai thời đại.
Thời điểm của Tiếu Ngạo Giang Hồ với “ngũ nhạc kiếm phái” lấy 5 ngọn núi nổi danh: Thái Sơn, Tung Sơn, Hành Sơn, Hằng Sơn, Hoa Sơn.
Hằng Sơn ở Bắc nhạc với chưởng môn Định Nhàn.
Hoa Sơn ở Tây Nhạc với chưởng môn Nhạc Bất Quần.
Thái Sơn ở Đông nhạc với chưởng môn Thiên Môn chân nhân.
Hành Sơn ở Nam nhạc với chưởng môn Mạc Đại tiên sinh .
Tung Sơn ở Trung nhạc với chưởng môn Tả Lãnh Thiền.
Trong 5 chưởng môn của ngũ nhạc kiếm phái đó, Định Nhàn là bậc tu hành, Mạc Đại tiên sinh thuộc bậc chính nhân quân tử. Với 3 nhân vật “tâm xà khẩu Phật” còn lại, Thiên Môn thuộc loại võ công kém cõi, 2 tay cao thủ võ lâm cáo già Nhạc Bất Quần và Tả Lãnh Thiền “ngoài thì hiệp ước trong thì dao găm” nói ra thì nhân nghĩa nhưng bụng dạ thì “lòng lang dạ sói”.

Nhạc Bất Quần (không chơi với ai) chưởng môn phái Hoa Sơn, nơi có ngọn Ngọc Nữ thơ mộng. NBQ được anh hùng võ lâm tôn xưng danh hiệu Quân Tử Kiếm. Con người tướng mạo thanh tao, mặt đẹp như ngọc, chính khí hiên ngang, ăn nói nhã nhặn, không tranh cãi thị phi, không xuất chiêu lén lút. Tuy tuổi đã lục tuần với năm chòm râu dài, nhờ luyện nội công thâm hậu, khai sáng khí tông, sống cuộc sống điều độ nên trông còn trẻ.
Về nội công nổi danh hắc bạch giang hồ khiếp vía với Hỗn Nguyên Thần Công và Tử Hà Thần Công. Về kiếm pháp với Tiêu Sử Thừa Long, Xung Linh Kiếm Pháp, Lộng Ngọc Xuy Tiêu, Lãng Tử Hồi Đầu... làm rạng danh phái Hoa Sơn.
Bên trong, Nhạc Bất Quần là kẻ ngụy quân tử, con người gian manh thủ đoạn, khôn ngoan đáo để, ham danh tột cùng. Tả Lãnh Thiền cài đệ tử thân tín của mình là Lao Đức Nặc vào làm nội tuyến trong phái Hoa Sơn. NBQ biết được nhưng làm ngơ và giả vờ tín nhiệm giao phó công việc truy tìm Tịch Tà Kiếm Phổ, với 72 đường Tịch Tà kiếm pháp, đệ nhất kiếm pháp thế gian do Độ Nguyện thiền sư, tục danh là Lâm Viễn Đồ, thân phụ của Lâm Chấn Nam, tu luyện sau khi có con, lưu danh hậu thế. Lâm Viễn Đồ học lại võ công tuyệt thế biến thiên như Quỳ Hoa Bảo Điễn, trong đó phải “muốn luyện chân kinh phải tự thiến mình” nếu không, khi đến mức thượng thừa, lửa dục thiêu đốt ruột gan. Và, Tịch Tà Kiếm Phổ cũng vậy.
Lợi dụng thời cơ phái Thanh Thành tàn sát Phước Oai tiêu cục của Lâm Chấn Nam, NBQ cho đệ tử hạ san để truy lùng cho được Tịch Tà Kiếm Phổ. Con trai duy nhất dòng họ nhà Lâm còn sống sót là Lâm Bình Chi, trên đường tìm kiếm cha mẹ. NBQ âm thầm theo dõi và đợi cho lúc lâm nguy, ra tay cứu vớt, nhận làm đệ tử. Cướp được Tịch Tà Kiếm Phổ trong tay, NBQ vu oan cho đại đệ tử của mình là Lệnh Hồ Xung, vu cáo đệ tử giao kết với phường tà đạo và đuổi ra khỏi Hoa Sơn.
Biết được Lao Đức Nặc nằm vùng, NBQ chép bản Tịch Tà Kiếm Phổ giả rồi tạo dựng cơ hội cho Lao Đức Nặc đánh cắp đem về hiến dâng cho Tả Lãnh Thiền tu luyện. Điều nguy hiểm trong Tịch Tà Kiếm Phổ, muốn tu luyện đến mức vi diệu phải “dẫn đao tự cung”, tự thiến bộ phận sinh dục. Trở thành “hoạn quan” nhưng kiếm pháp vào bậc nhất võ lâm để thống lĩnh quần hùng. Bản giả của NBQ bớt đi cái uyên thâm của phần cuối và không ghi “dĩ đao tự cung” nơi đầu kiếm phổ để chuẩn bị tư thế luyện kiếm.
NBQ luyện TTKP, lơ là chăn gối với vợ là Ninh Trưng Tắc, mệnh danh Hoa Sơn Ngọc Nữ Ninh, kiếm pháp tuyệt vời, NBQ trở thành ái nam ái nữ, râu dần dà rơi rụng, tiếng nói lại cái, dáng điệu yểu lả... nhưng cố gắng hóa trang trông bề ngoài như cũ. Nghe lời vợ năn nỉ khuyên nhủ, NBQ tạm thời vứt TTKP xuống thung lũng ngọn Thiên Thanh, chẳng may Lâm Bình Chi phục kích theo dõi, nhặt được bí kiếp, vì muốn báo thù Lâm Bình Chi tự thiến để luyện. Không thấy dấu vết tấm áo cà sa mang bí kiếp TTKP, NBQ nghi ngờ đệ tử Lâm Bình Chi nên đem con gái là Nhạc Linh San vừa ngoan vừa đẹp, võ công cao cường, gả cho chàng họ Lâm thổ tả. Tuy không hưởng được giây phút ái ân, tình nghĩa vợ chồng nhưng khi bị NBQ tra hỏi dọ ý, Nhạc Linh San nói dối có hạnh phúc. Tưởng đâu con gái bị Lâm Bình Chi “xơ múi” rồi nên yên tâm chàng rể không luyện TTKP, nếu biết được, NBQ sẽ thủ tiêu chàng rể của mình.
Sau nầy, Lâm Bình Chi bị mù mắt vì khi cận chiến giết chết cao thủ Mộc Cao Phong, lưng gù của MCP là túi chất độc cực kỳ liền bắn vào mắt, vô phương cứu chửa. Lâm Bình Chi nổi điên, giết vợ là Nhạc Linh San, đầu quân Tả Lãnh Thiền rồi cũng vào vòng nghiệt ngã.
Luyện được kiếm phổ, Tả Lãnh Thiền hí hửng mở cuộc tranh hùng. Trong lần tranh hùng ở Phong Thiên Đài trên ngọn Tung Sơn vào ngày rằm tháng 3 theo ý đồ của Tả Lãnh Thiền để chọn minh chủ của ngũ nhạc kiếm phái. Tả Lãnh Thiền đã bỏ ra mấy chục năm tu luyện bí kiếp của phái Tung Sơn nhưng trong lần giao đấu một mất một còn để “tranh bá đồ vương”, hai tên cáo già đều xử dụng TTKP. Nhạc Bất Quần dùng TTKP chính hiệu đâm đui mắt đối thủ Tả Lãnh Thiền đang xử dụng TTKP giả mạo... NBQ trở thành minh chủ ngũ nhạc.
Theo những thăng trầm, đắng cay, oan nghiệt của dòng đời, đại đệ tử Lệnh Hồ Xung của Hoa Sơn nhận diện được khuôn mặt ngụy quân tử của sư phụ năm xưa, những biến loạn đau thương trong chốn võ lâm do sư phụ dàn dựng gieo tai họa cho võ lâm bá tánh. Thời gian thọ hình phạt của sư phụ NBQ, Lệnh Hồ Xung học được chân truyền của thái thúc sư tổ Phong Thanh Dương, tiêu biểu cho kiếm tông, với 9 thế kiếm trong Độc Cô Cửu Kiếm của Độc Cô Cầu Bại “kiếm khí miên man bất tận như nước chảy mây trôi” trong hang động trên ngọn Hoa Sơn. Lòng tham lam thống lĩnh đệ nhất võ lâm làm NBQ trở thành kẻ mất nhân tính.
Khi bộ mặt thật bị lột, NBQ cũng bất kể thị phi vẫn theo đuổi mộng bá quyền võ lâm nhưng rốt cuộc, kẻ gian tà phải đền tội ác. Cùng với người tình Lệnh Hồ Xung, Nhậm Doanh Doanh đem độc dược khống chế NBQ và ni sư Nghi Lâm kết thúc cuộc đời quân tử kiếm với đường kiếm nhẹ nhàng.
Vì mưu đồ cho bản thân, Nhạc Bất Quần bất chấp vợ con, người thân tín nhất trên đời còn bị lừa và lợi dụng thì đối với tha nhân, lão ta không chừa bất cứ thủ đoạn nào.
Đó, hình ảnh của Nhạc Bất Quần. Ông bà ta thường nói, tên giữ chữ đọc, cây ngay không sợ chết đứng, thế nhưng khi có chính khứa mồm loa mép giải nghe thoảng thoảng tên NBQ, nộ khí xung thiên, kéo bè kéo nhóm đào bới lung tung.
Nhân vật Nhạc Bất Quần của ông trở thành hình ảnh quen thuộc trong chính giới, trong đời sống xã hội để bày tỏ khuôn mặt nào đó mang diện mạo quân tử mà bụng dạ tiểu nhân, nhẹ nhàng nhưng vô cùng thấm thía.

Trong đời sống chúng ta, không ít thì nhiều cũng gặp phải khuôn mặt Nhạc Bất Quần đưa đường dẫn lối với bao ngỏ ngách, lúc thịnh lúc suy nhưng chung cuộc trong màn đêm bao phủ.
Nhân vật điển hình gian trá, “xạo hết chỗ nói” như xã hội chủ nghĩa - XHCH - mà ngày nay trên chính trường xứ Cờ Huê trở thành đệ tử của Nhạc Bất Quần, nào “thương vay khóc mướn”, nào là “quỳ gối tiếc thương” bên quan tài kẻ đạo chích. Những nhân vật lẫy lừng nầy thâm niên trong chính trường xứ Cờ Huê cũng đoan mưu toan thống trị đất nước trở thành trò hề kịch cỡm.
Không thể nào ngờ siêu cường số một trên thế giới lại xảy ra nhan nhản những khuôn mặt thời đại mà Kim Dung mô tả trong thế giới hư cấu chốn võ lâm.
Nhắc đến Nhạc Bất Quần mà thương cho Lệnh Hồ Xung, cây ngay không sợ chết đứng, chịu bao oan khiên, chống chọi bao với hiểm nguy do bọn “ngụy quân tử” phao tin đồn nhảm để chánh tà tưởng thiệt.
“Ác giả ác báo, thiện giả thiện lai”, kẻ gian xảo ác độc chỉ tồn tại nhất thời, chỉ nổi đình nổi đám lừa bịp thời gian nào đó sẽ lộ nguyên hình loài khỉ đột trước công chúng.
Thiện tai!

Little Saigon, 26/7/2020
Vương Trùng Dương



Sứ mệnh người làm truyền thông

Bằng Phong Đặng Văn Âu

Một ông chủ báo “tỵ nạn cộng sản” ở Houston viết đại ý như sau:“Tổng số cử tri người Mỹ gốc Việt không tới 1% trên tổng số cử tri Hoa Kỳ. Cho nên ông không quan tâm đến vấn đề bầu cử ở Mỹ”. Tôi cho rằng lời phát biểu của ông chủ báo hoặc là vô trách nhiệm, hoặc là dốt.
*  Vô trách nhiệm, vì không thấy chức năng quan trọng của mình. Chức năng của người làm truyền thông là đem lại thông tin trung thực đến quần chúng độc giả và là người giảng giải cho quần chúng thấy nguồn tin nào đáng tin cậy và nguồn tin nào không đáng tin cậy. Nhất là chúng ta đang sống trong thời đại cộng sản, một thời đại điêu ngoa, dối trá.
*   Dốt, vì không hiểu phương cách bầu cử Tổng thống của Mỹ. Năm 2000, ông George W. Bush đã thắng Al Gore ở Tiểu bang Florida chừng 500 phiếu mà trở thành Tổng thống. Ông chủ báo không hiểu luật “cử tri đoàn” quyết định kết quả bầu cử, tức là ông chủ báo thuộc loại … dốt.

Phương châm Đạo đức của ngành truyền thông dưới chế độ tự do dân chủ là“Fair, Balance, Accuracy” (Vô tư, công bằng, chính xác). Vai trò của nhà truyền thông không phải chỉ làm công tác thông tin mà thôi, còn được xem như nhà giáo dục, giống như lời dạy của nhà Cách Mạng Phan Chu Trinh:“Khai Dân Trí, Chấn Dân Khí, Hậu Dân Sinh”. Dưới chế độ độc tài, người làm truyền thông lương thiện, can đảm được đánh giá là chiến sĩ.
Trong chế độ dân chủ, ngoài tam quyền hành pháp, lập pháp, tư pháp, còn có một thứ quyền khác vô cùng quan trọng. Đó là quyền tự do ngôn luận, được mệnh danh là Đệ tứ quyền. Tuy quyền này không bỏ tù ai, nhưng nó là người trọng tài (người thổi còi) để buộc ba quyền phân lập kia phải trong sáng, minh bạch, chứ không thể cấu kết nhau để tự tung tự tác như dưới chế độ cộng sản.Khi người làm nghề truyền thông trong chế độ dân chủ bán rẻ linh hồn cho ác quỷ (dối trá, bịp bợm), đấy là lúc mở đầu sự suy vong của chế độ. Trong chế độ dân chủ Hoa Kỳ, chính quyền không có Bộ Tuyên truyền giống như cộng sản, bởi vì tuyên truyền là dối trá. Ngay cả đài VOA, RFA, PBS được chính phủ tài trợ cũng không được làm nhiệm vụ tuyên truyền cho chính phủ. Nếu truyền thông tư nhân biến thành cơ quan tuyên truyền cho một đảng thì người dân chỉ được đọc, được nghe những sự dối trá mà thôi.

Bắt chước câu trả lời của Tổng thống Donald Trump khi bị bà Michelle Obama, ông Joe Biden công kích:“Sở dĩ tôi ra tranh cử Tổng thống là vì ông Barack Hussein Obama quá tệ hại trong việc lãnh đạo quốc gia”, tôi cũng xin phép nói: “Sở dĩ truyền thông của người Việt Tỵ nạn Cộng sản có cái đám bồi bút làm tay sai cho Trung Cộng, Việt Cộng, tôi mới viết báo, làm Youtube để trình bày những nhận định đứng đắn với mục đích giúp đồng bào mình lựa chọn người xứng đáng mà bầu.” Tôi không kiếm sống bằng nghề làm truyền thông, không làm việc cho bất cứ đảng nào, cho bất cứ cơ quan truyền thông nào. Tôi chỉ viết hoặc nói, vì bổn phận của người chiến sĩ chống chủ nghĩa cộng sản, một chủ nghĩa biến Con Người thành Súc Vật. Là chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, tôi phải luôn luôn sống với phương châm: “Tổ Quốc– Danh Dự – Trách Nhiệm” để vạch trần âm mưu của bọn chính trị thời cơ, bọn buôn thần bán thánh lợi dụng lòng tin của đồng bào.
Cụ Patrick Kennedy– thân sinh cố Tổng thống Kennedy – khẳng định: “Điều kiện tiên quyết để thắng cuộc tranh cử là tiền, tiền và tiền”. Ông Barack Husein Obama là một ứng cử viên vô danh, chẳng giàu có, chưa hề được ai biết tới, lại có tín ngưỡng Hồi giáo (chống Christian) và tư tưởng Marxist (chống Tư bản) mà được bầu làm Tổng thống là nhờ mãnh lực của đồng tiền. Tiền là phương tiện giúp cho người lãnh đạo yêu nước làm cho dân giàu hơn, nước mạnh hơn. Nhưng đồng tiền bất chính từ thế lực bóng tối rơi vào tay của bọn tham quyền bất lương thì sớm muộn gì nước sẽ mất vào tay của kẻ thù. Trung Cộng và tỷ phú George Soros đã dùng tiền để đưa một nhân vật vừa có tín ngưỡng Hồi giáo, vừa có tư tưởng Marxist lên làm Tổng thống, thì ngày nay Hoa Kỳ gặp cơn khủng hoảng đạo đức là điều đương nhiên.
Nên nhớ rằng ông Obama sau khi thắng cử thì ông mới nói đầy đủ tên họ chữ lót của ông là BarackHussein Obama. Nếu ghi rõ cái tên đệm Hussein (middle name) liên quan tới Hồi giáo, thì dân chúng Hoa Kỳ sẽ không bầu, vì còn sợ hãi về vụ “September 11” do quân khủng bố Hồi giáo gây nên. Thứ nữa, ông Obama cải đạo sang Christian mà lại rửa tội với Mục sư Jeremiah Wright, một vị “chủ chăn” luôn luôn lớn tiếng nguyền rủa “God Damn America”, thì chắc chắn ông Obama không phải là người yêu mến nước Hoa Kỳ. Khi tới tuổi trưởng thành, Obama rời Indonesia, trở về Hiwaii sống với Bà Ngoại và thụ giáo với ông Frank Marshall Davis, một thủ lãnh cộng sản Hoa Kỳ. Dù không phải là người tiên đoán thời cuộc giỏi, nhưng xuyên qua những yếu tố nêu trên về ông Obama, tôi đã linh cảm rồi đây nền dân chủ của nước Mỹ sẽ gặp khủng hoảng, vì tôi là người đã có kinh nghiệm cộng sản!
Tỷ phú Donald Trump tỏ ra bất mãn đối với các nhà lãnh đạo Cộng Hòa và Dân Chủ bất lực, bất tài, vì đã để cho Đồng Minh và kẻ thù lợi dụng, thì thế nào Hoa Kỳ sẽ mất địa vị cường quốc số #1 thế giới. Ông đã bày tỏ mối quan tâm đó từ thế kỷ trước, khi ông trả lời cuộc phỏng vấn của bà Oprah Winfrey, ông Larry King. Cho nên tỷ phú Donald Trump ra tranh cử Tổng thống là vì ông muốn tát cạn cái đầm lầy ở Washington DC, chứ ông không phải là kẻ háo danh. Ông chỉ mong có một nhân vật nào đó có đủ lòng yêu nước, có đởm lược đứng ra lãnh đạo nước Mỹ. Nhưng đợi mãi chẳng thấy ai, năm 2015 ông mới bước ra tranh cử Tổng thống. Dù chưa hề đảm nhiệm một chức vụ dân cử, nhưng ông đã đánh bại 16 ứng viên trong đảng Cộng Hòa, rồi hạ luôn cái thế lực ma quỷ của băng đảng Barack Obama – Hillary Clinton và của cái đám Cộng Hòa phản bội với câu khẩu hiệu “No Trump” như John McCain, Mitt Romney! Nếu là người quan sát vô tư, ai ai cũng phải thấy tài năng vượt bực của tỷ phú Donald Trump, chứ không phải là người gặp may. Chẳng phải riêng tôi, nhiều người trên khắp thế giới đều tin rằng tỷ phú Donald Trump là người được Thiên Chúa sai xuống thế gian để loại trừ tà giáo cộng sản cùng hung cực ác.

Trong lịch sử nước Mỹ, chưa từng có vị lãnh đạo nào sử dụng Bộ Tư Pháp, FBI, CIA, DNI để xâm nhập vào Ủy ban Tranh cử của đối thủ như Barack Hussein Obama. Chưa bao giờ có hiện tượng Nghị sĩ, Dân biểu của một đảng âm mưu với nhau làm cuộc đảo chánh (coup d’État) để cáo gian vị Tổng thống được dân bầu một cách hợp pháp về tội thông đồng với Nga, với Ukraina. Chưa bao giờ nước Mỹ có một tập đoàn làm truyền thông phi đạo đức, thiên vị (bias) phò tá tội ác, điêu ngoa, dối trá một cách trắng trợn như hiện nay. Những “Big Tech” như Google, Facebook, Twitter … cũng đều là công cụ cho bọn làm ăn phi pháp. Sự kiện kiểm duyệt tin tức từ “hard disk” do tờ báo New York Post đưa ra về cha con Joe Biden là đủ thấy sự bất lương của bọn “Big Tech”.
Chúng ta có thể khẳng định mà không sợ sai lầm rằng đảng Dân Chủ hiện nay là đảng bán nước, vì họ chủ trương mở cửa biên giới cho người nhập cư bất hợp pháp tràn vào nước Mỹ mà vẫn được hưởng quyền lợi y tế, gia cư, thực phẩm và đầu phiếu. Lập ra thành phố chứa chấp tội phạm (Sanctuary Cities), hủy bỏ tổ chức ICE và cắt bỏ ngân sách Cảnh sát. Nếu không phải là kẻ nhận tiền của Trung Cộng, tại sao truyền thông thổ tả lại đứng về phía cái đảng chủ trương phá hoại quốc gia như thế? Ngoài ra, đảng Dân Chủ hèn hạ, vô tư cách vì quỳ xuống cầu nguyện cho một kẻ phạm tội để xin phiếu người Da Đen.

Tôi là chiến sĩ thuộc ngành phi hành, là kẻ ăn cơm dưới đất làm việc trên trời, không chuyên môn về ngành tình báo, phản gián. Nhưng trước năm 1975, tôi đã tiên đoán Việt Nam Cộng Hòa trước sau gì rồi cũng sẽ bị rơi vào tay cộng sản, vì đảng phái chia rẽ, tôn giáo làm tay sai cho kẻ thù, trí thức ngu, chính quyền tham nhũng, lãnh đạo không có viễn kiến, quần chúng thờ ơ tham lợi. Tình hình chính trị nước Mỹ ngày nay chẳng khác Việt Nam Cộng Hòa là bao!
Thua trận, người Việt liều chết ra đi tìm tự do. Vũ khí duy nhất còn lại để chống lại thủ đoạn gian ác của cộng sản và âm mưu lừa đảo của bọn làm kháng chiến bịp bợm là phương tiện truyền thông. Sau năm 1975, một số nhà truyền thông chuyên nghiệp đi kiếm nghề khác để sinh nhai. Một số chuyên nghiệp khác tiếp tục làm nghề truyền thông, nhưng không có cái dũng để vạch trần tội ác. Tôi xin dẫn chứng:
* Ký giả Đạm Phong viết báo công kích việc làm bất chính của cái gọi là Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam do Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh lập ra, thì bị ám sát chết một cách dã man. Không một cơ quan truyền thông nào dám lên án hành vi giết người của quân khủng bố. Thậm chí không có một tờ báo nào gửi lời chia buồn đến gia đình nạn nhân.
* Năm 1988, nhà văn KQ Đào Vũ Anh Hùng viết bài “Vàng Rơi Không Tiếc” nói lên tâm tình của mình với người bạn đồng đội cũ – Nguyễn Kim Huờn – về những điều khuất tất trong Mặt Trận mà không một tờ báo nào dám đăng. Chỉ riêng Giai phẩm Lý Tưởng của Không Quân ở Thành phố Houston, Tiểu bang Texas dám đăng mà thôi.
* Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh đã chết trên đất Thái Lan từ năm 1987, báo chí ở Bangkok đã đăng tin rõ ràng, nhưng tờ báo Kháng Chiến của Mặt Trận vẫn tiếp tục đăng thư của chiến hữu Chủ tịch từ chiến khu quốc nội gửi ra thăm đồng bào hải ngoại, mà không thấy tờ báo dám vạch trần sự lừa đảo, bịp bợm của Mặt Trận.

Tôi cho rằng những người làm truyền thông mà không dám nói lên sự thật để cảnh báo quần chúng là hèn, giống như người chiến sĩ trong Quân Đội mà sợ ra chiến trường vậy. Hạng làm báo hèn hạ ấy chỉ là con buôn chữ nghĩa để kiếm sống mà thôi!
Nếu Tập thể Chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa lập ra có mục đích Chống Cộng thì người lãnh đạo Tập thể phải nghĩ tới sự hình thành một cơ quan ngôn luận nhằm hướng dẫn quần chúng chống lại những thủ đoạn của Việt Cộng xâm nhập Cộng đồng. Bởi vì đấu tranh trong chế độ tự do dân chủ không được phép sử dụng vũ khí sát thương, thì truyền thông của một đội ngũ đã có lập trường dứt khoát đối với cộng sản là vũ khí. Nhưng tiếc thay! Tập thể Chiến sĩ được lập ra để làm ngoại vi cho Mặt Trận Hoàng Cơ Minh (hay Việt Tân) và người lãnh đạo là một kẻ háo danh, vô tài bất tướng. Xin độc giả đừng nghĩ rằng tôi đả kích cá nhân. Tôi chỉ nói lên một sự thực.
Khi nghe tin mấy ông Tướng ở Bắc California tiến cử Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh – Cựu Đại tá Tư Lệnh Không Quân – cho “Thái thượng hoàng” Hoàng Cơ Định để làm thủ lãnh Tập thể Chiến sĩ, tôi đã gọi điện thoại khuyên Giáo sư đừng nhận lời. Thứ nhất, đem cả tập thể chiến sĩ làm công cụ cho một tổ chức lừa bịp là có tội. Thứ hai, Đại tá đã rời Quân đội lâu ngày, nên không am hiểu tâm lý anh em quân nhân về sau này. (Tôi nói câu này là ngầm có ý nói rằng Đại tá được Tổng thống Ngô Đình Diệm cho phép cả vợ con sang Hoa Kỳ du học, khi thành tài không trở về giúp nước, tức là đào ngũ). Lãnh đạo cần phải được cấp dưới tâm phục, khẩu phục thì đoàn thể mới có uy tín. Tại sao tôi dám nói Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh bất tài? Có thể Giáo sư Vinh thông minh, học hành đỗ đạt có bằng cấp cao. Nhưng lãnh đạo một tổ chức đấu tranh là chuyện khác. Nói theo ngôn ngữ thời đại mới nếu không có tâm, không có tầm và sự dũng cảm quên thân mình, thì người lãnh đạo chỉ là ông phỗng đá, chỉ làm được mấy việc trình diễn nặng tính hình thức như chào cờ, hát quốc ca, mặc niệm, phủ cờ, xếp cờ mà thôi.

Nếu Tập thể Chiến sĩ được lãnh đạo bởi người biết việc phải làm, thì trước hết phải xây dựng một cơ quan truyền thông quy mô, có tiếng tăm để đại diện tiếng nói Quốc Dân. Được thế, thi làm gì có chuyện mấy anh lính kiểng độc quyền làm Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh mà chẳng có một Ủy ban Kiểm soát Tài chánh độc lập, hoạt động cho phân minh? Một mình Trung tá Hạnh Nhơn làm sao đảm đương nổi? Làm xao có chuyện ông ca sĩ Trúc Hồ dám ngang nhiên tuyên bố “lật đổ chế độ cộng sản Việt Nam là sai” mà cả Tập Thể không có phản ứng? Hoặc luật sư Trần Kiều Ngọc tuyên bố “không chống Cộng, chỉ chống cái ác” mà cả Tập thể đều im thin thít? Làm sao có chuyện ông Trung tá Nguyễn văn Ức nối ngôi ông Chủ tịch Nguyễn Xuân Vinh dẫn một bầy cựu sĩ quan đi nịnh bợ Hoàng Kiều
Những phần tử buôn bán chữ nghĩa nhảy ra làm truyền thông, chắc chắn chúng nó đều trở thành một thứ bồi bút, làm tay sai cho đồng tiền. Với những chứng cớ tôi đã trình bày qua nhiều bài viết, đảng Dân Chủ và Truyền Thông Hoa Kỳ đang lâm vào tình trạng phá sản, bởi vì họ đang thi hành phương châm “Cứu Cánh Biện Minh Phương Tiện” của cộng sản để đoạt quyền cai trị Đất Nước bằng mọi giá, dù phi đạo đức đến thế nào. Là nạn nhân của cộng sản, chúng ta đến nương thân ở xứ sở này, thì ít nhất chúng ta phải có hành động xứng đáng để cảnh báo cho nhân dân Hoa Kỳ biết tai họa cộng sản sắp đổ xuống đầu họ. Thử hỏi có tiếng nói nào giá trị hơn, khả tín hơn tiếng nói phát xuất từ những nhân chứng của tai họa cộng sản? Từ nạn nhân của dân tộc đô hộ dân ta suốt 1000 năm?

Là một người viết thận trọng, tôi không chụp mũ ai là Việt Cộng một cách bừa bãi. Tôi chỉ nêu lên câu hỏi với ông Trí Quang tại sao đã giết anh em ông Ngô Đình Diệm, mà ông vẫn tiếp tục kết án Việt Nam Cộng Hòa đàn áp Phật giáo để làm loạn? Tại sao ông kêu gọi đồng bào mang bàn thờ xuống đường để chặn đường Quân Đội hành quân truy lùng Việt Cộng? Tại sao ông đòi hòa bình mà chỉ đòi Quân Đội Miền Nam buông súng, đuổi Mỹ cút về nước, mà không đòi bọn xâm lăng Việt Cộng rút về Miền Bắc? Tôi đặt câu hỏi để đồng bào biết ông Trí Quang đứng về phía nào trong cuộc chiến.
Tôi từng viết bài để hỏi ông “kinh tế gia” Nguyễn Xuân Nghĩa là ai mà cứ phổ biến thư của chiến hữu Chủ tịch từ chiến khu quốc nội gửi ra hải ngoại, trong khi ông Chủ tịch đã chết từ năm 1987 ? Hỏi cư sĩ Trần Quang Thuận (Phát ngôn viên chính thức của ông Trí Quang) là ai mà không ở lại nước để hưởng thành quả ‘cách mang”, mà chạy ra nước ngoài, rồi kêu gọi người tỵ nạn cộng sản Về Nguồn, trong khi Việt Cộng vẫn hà hiếp dân? Tôi hỏi ông Nguyễn Gia Kiểng là ai mà được Việt Cộng cho ra nước ngoài bằng đường chính thức để làm tở báo Thông Luận với chủ trương “hòa hợp hòa giải dân tộc”, trong khi Việt Cộng vẫn khăng khăng “Thà mất nước còn hơn mất đảng”?
Tôi đã đưa ra những chứng cớ đảng Dân Chủ bán nước, Trung Cộng là kẻ thù của nhân loại. Năm 1861 nước Mỹ từng có cuộc nội chiến, nhưng lúc bấy giờ không có ngoại bang nào can thiệp. Hiện nay, nước Mỹ cũng đang có cuộc nội chiến và đảng Dân Chủ đang đứng về phía Trung Cộng. Cuộc chiến tranh “Wuhan Virus” là do Tập Cận Bình phát động với những chứng cớ rõ ràng, không còn nghi ngờ gì nữa. Thế nhưng đảng Dân Chủ và Truyền Thông Thổ Tả chỉ kết tội Tổng thống Donald Trump, thì đảng Dân Chủ chính là kẻ nội thù tiếp tay với Trung Cộng, chứ còn ai?

Bọn bồi bút bán linh hồn cho quỷ sứ đưa ra luận điệu rằng ở trong xứ sở tự do thì quyền lựa chọn bầu cho ai là quyền của mỗi người. Hãy thử hỏi đưa cho chúng mày một chén cơm và một chén phân thì chúng mày lựa chọn chén nào để ăn? Chạy bán mạng thừa sống thiếu chết, đến sinh nhai trong nước tự do, thức ăn thừa thãi, tại sao chúng mày lại muốn cho đất nước này bị thằng Trung Cộng khống chế? Chúng mày lợi dụng có báo chí, đài phát thanh, đài truyền hình để phỉ báng, sỉ nhục một nhà lãnh đạo hy sinh tài sản, danh dự để cứu nước Mỹ, cứu thế giới là nghĩa làm sao? Chúng mày có còn là con người hay không?
Một hy vọng thắng cử duy nhất của đảng Dân Chủ là: GIAN LẬN với sự tiếp tay của tình báo Trung Cộng.

Bằng Phong Đặng văn Âu, ngày 27 tháng 10 năm 2020.
Telephone: 714 – 276 – 5600.
Email Address:This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.



FBI triệu tập nhân chứng vụ bê bối

liên quan gia đình ông Joe Biden

Tiêu Nhiên

Theo tuyên bố mới nhất của Ủy ban An ninh Nội địa Thượng viện Mỹ, vào ngày 23/10, Cục Điều tra Liên bang (FBI) yêu cầu phỏng vấn nhân chứng đầu tiên, Tony Bobulinski – từng là đối tác kinh doanh của Hunter Biden (con trai của ứng viên Tổng thống Joe Biden) trong vụ bê bối liên quan. Luật sư của ông Bobulinski đã thông báo cho Ủy ban An ninh Nội địa Thượng viện về tin trên.
Vụ “ổ cứng Biden”: Đối tác của Hunter làm chứng “ông lớn” là Joe Biden


Ông Bobulinski (Ảnh: chụp màn hình video buổi họp báo)


Fox News đưa tin, FBI cũng yêu cầu ông Bobulinski giao bản sao dữ liệu điện thoại.
FBI từ chối bình luận về thông tin của Fox News “để tuân thủ chuẩn mực là không xác nhận cũng không từ chối các cuộc điều tra”.
Trong khi Ủy ban An ninh Nội địa và Ủy ban Tài chính của Thượng viện Mỹ là những nơi đã luôn truy cứu các giao dịch kinh doanh của Hunter thì cho hay, cuộc phỏng vấn theo lịch trình của họ với Bobulinski vào sáng thứ Sáu (23/10) đã bị hoãn lại.
Ron Johnson, Chủ tịch Ủy ban An ninh Nội địa Thượng viện cho biết: “Tôi rất vui vì FBI đã bắt đầu hành động, cuối cùng thì họ cũng quan tâm đến các vấn đề tài chính mà chúng tôi đã điều tra trong vài tháng… Hy vọng Bobulinski sẽ sớm nói chuyện với chúng tôi, chia sẻ hết những gì ông ấy biết về các giao dịch kinh doanh của gia đình Biden.”
Dĩ nhiên lời khai của ông Bobulinski và email từ ổ cứng mà New York Post tiết lộ sẽ được đối chiếu lẫn nhau để kiểm định.
Người cung cấp thông tin ổ cứng là cựu Thị trưởng New York Giuliani đã tweet, “Có ai nói với Giám đốc FBI rằng câu chuyện về tham nhũng của Biden mà người đàn ông này nói nằm trong ổ cứng không? FBI đã có nó trong 10 tháng và chỉ sau khi tôi tiết lộ thì mới chú ý đến. Có gì đó thực sự không ổn.”
Nhân chứng đầu tiên tổ chức họp báo để làm chứng về việc ứng viên Biden nói dối
Chỉ một giờ trước khi lần tranh luận cuối trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ thu hút cả thế giới, ông Bobulinski đã tổ chức họp báo và tiết lộ công khai rằng ứng viên Tổng thống Biden rất quan tâm đến công việc kinh doanh của gia đình.

Sau đây là phát biểu của ông tại cuộc họp báo:
"Tên tôi là Tony Bobulinski. Tôi từng là trung úy trong Hải quân Mỹ, từng ở vị trí mức an ninh cao nhất. Cả cha và ông tôi đều phục vụ hàng chục năm trong quân đội đất nước chúng ta.
Sau khi rời Hải quân, tôi đã tham gia kinh doanh thành công tại nhiều lĩnh vực trong và ngoài nước.
Tôi tuyên bố làm rõ sự thật rằng gia đình Biden [gồm] Phó Tổng thống Biden, anh trai ông ấy là Jim Biden và con trai ông ấy là Hunter Biden có liên quan đến các giao dịch với người Trung Quốc.
Tôi nghe Joe Biden nói rằng chưa bao giờ ông ấy bàn chuyện kinh doanh với Hunter. Điều này là sai. Tôi có thông tin trực tiếp về việc này vì tôi đã trực tiếp làm việc với gia đình Biden, bao gồm cả Joe Biden.
Hôm thứ Ba (20/10) tôi cũng đã nghe Phó Tổng thống Biden nói rằng Thượng nghị sĩ Johnson – chủ tịch Ủy ban An ninh Nội địa Thượng viện, nên xấu hổ vì ông ấy ám chỉ rằng gia đình Biden đang cố lợi dụng địa vị của họ để trục lợi.
Đây là sự thật mà tôi biết, mọi thứ tôi nói đều được chứng thực bằng email, hồ sơ trò chuyện WhatsApp, thỏa thuận, tài liệu và các bằng chứng khác, người dân Mỹ có thể tự phán xét.
Để lưu giữ hồ sơ, tôi đã mang theo 3 chiếc điện thoại di động, khoảng thời gian từ 2015 đến 2018. Ngoài tôi, chưa từng có bất kỳ ai giữ qua những chiếc điện thoại này.
Chủ Nhật tuần trước, có người nói với tôi (anh ta cũng liên quan đến chuyện này), rằng nếu tôi tiết lộ thông tin này, sẽ hủy hoại tất cả chúng ta, bao gồm cả gia đình Biden.
Tôi không muốn hủy hoại ai cả. Tôi chưa bao giờ là một chính trị gia, một số khoản quyên góp không nhiều của tôi là cho người Đảng Dân chủ.
Nhưng tôi là người yêu nước, cũng là một cựu chiến binh, để bảo vệ danh tiếng gia đình và uy tín doanh nghiệp của mình, tôi phải nói sự thật.
Vào cuối năm 2015, một người quen biết nhiều năm của tôi là Gilliar (James Gilliar) đã gặp tôi, hy vọng tôi sẽ tham gia giao dịch của ông ấy, ông ấy nói rằng giao dịch này sẽ liên quan đến công ty CEFC (CEFC China Energy) của nhà nước Trung Quốc, và ông ấy nói về một trong những gia đình nổi tiếng nhất ở Mỹ.
Gilliar, Hunter, và người đã làm việc với gia đình Biden là Rob Walker lần lượt nói với tôi rằng gia đình Biden sẵn sàng thành lập một thực thể mới với CEFC, công ty này sẽ đầu tư vào cơ sở hạ tầng, bất động sản và công nghệ ở Mỹ và trên toàn thế giới. Vốn ban đầu của thực thể này sẽ là 10 triệu đô la Mỹ, nhưng sau đó phát triển vốn đầu tư thành hàng tỷ đô la Mỹ.
Sau nhiều tháng thảo luận, tôi đồng ý đề nghị của Gilliar và Hunter làm Giám đốc điều hành của tổ chức này, tổ chức này được đặt tên là SinoHawk. Sino là thể hiện cho phía Trung Quốc và Hawk (diều hâu) là thể hiện cho con vật yêu thích của người em trai Beau của Hunter.
Từ tháng 2 – 5/2017, chúng tôi đã trao đổi rất nhiều email, tài liệu và tin nhắn WhatsApp về SinoHawk và hoạt động kinh doanh tiềm năng của công ty đó.
Ngày 2/5/2017, buổi tối trước ngày Joe Biden chuẩn bị tham dự cuộc họp Milken, tôi được Jim Biden (em trai của Joe Biden) và Hunter giới thiệu với ông Joe Biden.
Trong cuộc gặp kéo dài một giờ với ông Joe Biden vào đêm hôm đó, chúng tôi đã nói chuyện về lịch sử của gia đình Biden cùng kế hoạch kinh doanh giữa gia đình Biden và người Trung Quốc, rõ ràng ông ấy rất quen thuộc với kế hoạch này, ít nhất là ở mức khá cao.
Sau buổi gặp đó, tôi đã nhiều lần trao đổi với Hunter, Walker, Gilliar và Jim về việc phân bổ vốn chủ sở hữu của SinoHawk.
Ngày 13/5/2017 tôi nhận được một email về việc phân bổ vốn chủ sở hữu, trong email cho biết “H giúp Big Guy” nắm giữ 10% vốn chủ sở hữu.
Trong email đó, chắc chắn rằng “H” đại diện cho Hunter, “Big Guy” đại diện cho người cha là Joe Biden, và “Jim” đại diện cho Jim Biden (em trai của Joe Biden).
Thực tế, trong nhiều trường hợp Hunter đã gọi cha mình là “Big Guy” (ông lớn), hoặc “Chủ tịch của tôi” (My Chairman).
Có người đã nói rõ với tôi rằng sự tham gia của Joe Biden không thể được đề cập bằng văn bản, mà chỉ trực tiếp.
Thực ra, Gillier và Walker đã nói với tôi rằng, Hunter và Jim đã đề nghị phải thật sự bảo mật về sự tham gia của ông Joe Biden.
Về khoản tiền do CEFC cung cấp cho SinoHawk, tôi cũng có bất đồng với Hunter.
Hunter hy vọng rằng 5 triệu trong số tiền này sẽ thuộc về bản thân anh ta và gia đình anh ta, vì vậy anh ta hy vọng sẽ chuyển tiền trực tiếp vào tổ chức liên quan đến anh ta.
Tôi phản đối thỏa thuận này vì nó vi phạm thỏa thuận bằng văn bản của chúng tôi liên quan đến SinoHawk.
Anh ta nói rằng CEFC thực sự đầu tư vào gia đình Biden, anh ta đang ám chỉ cha mình, “chủ tịch” của anh ta, vì vậy anh ta nắm giữ con át chủ bài, và chính anh ta phải thế chấp tài sản thuộc về gia đình anh ta (mới có được số vốn như vậy).
Vào ngày 17/5/2017, anh ta cũng nói với tôi rằng CEFC hy vọng sẽ trở thành “đối tác của tôi”, và hợp tác với gia đình Biden.
Trong các cuộc đàm phán này, tôi đã nhiều lần nhấn mạnh với Hunter rằng SinoHawk không thể là con heo đất cá nhân của Hunter, đồng thời yêu cầu các thủ tục quản trị doanh nghiệp và phân bổ vốn phải hợp pháp hóa. Hunter rất không hài lòng với tôi.
Cho đến tháng 7/2017, CEFC vẫn luôn bảo đảm với tôi rằng số tiền sẽ được chuyển cho SinoHawk, nhưng rồi vẫn chưa được chuyển cho công ty của chúng tôi.
Nhưng tôi thấy trong báo cáo vào tháng 9 của Thượng nghị sĩ Johnson rằng vào tháng 8/2017, có 5 triệu đô la Mỹ được chuyển vào công ty liên quan đến Hunter.
Ngày mai, tôi sẽ có cuộc họp với các thành viên của Ủy ban Thượng viện về vấn đề này. Và tôi sẽ cung cấp cho FBI chiếc điện thoại di động chứa bằng chứng có thể chứng thực những gì tôi đã nói. Vì vậy, bây giờ tôi sẽ không nhận bất kỳ câu hỏi nào."

Tiêu Nhiên
Nguồn: Internet

 

Đăng ngày 27 tháng 10.2020