banner

Sau 15 năm hoạt động (2008-2023), website Ái hữu Đại học Sư Phạm Sài gòn tạm ngưng việc đăng thêm bài vở và tin tức.

Độc giả muốn lưu giữ bài viết và hình ảnh để làm tư liệu, xin vui lòng truy cập vào các tiết mục đã đăng trên trang web để download.

Xin chân thành cảm tạ sự hợp tác của tất cả các tác giả và độc giả đã dành cho trang web.

20.07.2023
Admin Website Ái hữu Đại học Sư phạm Sàigòn

Luận về một nước Việt Nam Hải Ngoại

Một quê hương mới với những người Việt mới

Phan Văn Song

“L'héritier du léopard hérite aussi de ses tâches - Thừa hưởng gia tài một con báo, là thừa hưởng tất cả mọi công tác của một con báo”
Proverbe bantou – Tục ngữ bantou (một bộ lạc Trung Phi).

Sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975, lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam cận đại, dư luận thế giới mới ghi nhận một cuộc di cư vĩ đại của công dân một quốc gia như vậy! Ví như dân Do Thái lúc xưa do Môi Se-Moïse dẫn dắt phải vượt qua Biển Đỏ để thoát cảnh làm dân nô lệ ở xứ Ê Dýt-Égypte của các Pharaons. Ngày nay, trên 3 triệu người Việt Miền Nam tự do sống sót sau những cuộc hành trình đầy gian nan và nguy hiểm (một thống kê không chánh thức đã cho một con số là cứ 4 người vượt biển là có 1 người chết hoặc mất tích nơi biển cả) để trốn khỏi quê hương của họ đang biến thành một căn nhà tù khổng lồ, và cũng để thoát cảnh làm dân nô lệ cho các Pharaons tân thời, Đảng Cộng Sản Việt Nam, đang sống và sanh hoạt trên gần 70 nước trên toàn thế giới! Bắc Mỹ có nhìều người Việt định cư nhứt: trên 2 triệu ở Hoa kỳ và 150 000 ở Gia Nã Đại, trong vùng Châu Đại Dương: Úc chứa 160 000 người tỵ nạn, Tân Tây Lan 8 000 và Nouvelle Calédonie thuộc Pháp 4 000. Các nước Tây Âu tương đối ít người Việt hơn, chỉ vào khoảng 400 000 thôi. Và sau khi bức tường Bá linh và các nước chế độ cộng sản Trung và Đông Âu sụp đổ, khoảng 100 000 người Việt thuộc thành phần thanh niên Miền Bắc Cộng Sản xuất cảng lao động, hay du học sanh cũng từ chối không trở về Việt Nam và xin ở lại tỵ nạn chánh trị.
Sanh hoạt, sanh tồn sau khi đã ổn định nơi ăn chốn ở, nay đã trên 40 năm rồi. Ngày nay, đã đến lúc chúng ta, những người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở Hải ngoại, chúng ta không còn tự hỏi chúng ta và thế hệ con cháu chúng ta có nên hội nhập vào xã hội những quốc gia nơi chúng ta đang trú ngụ hay không?
Nhưng hội nhập là gì ?
Vào những sanh hoạt kinh tế ? Vào xã hội ? Hay hội nhập vào những luồng tư tưởng, những trường phái nghệ thuật ...? Nói tóm lại có hẳn một đời chẳng những là sanh hoạt hằng ngày mà cả tư tưởng tư duy và có khi cả tâm linh !

1. Thành công của những công dân gốc Việt
Ngày nay, tại Mỹ, tại Pháp tại tại Đức, Hòa Lan … con cháu hậu duệ chúng ta, những người tỵ nạn Cộng Sản Việt Nam tại Hải ngoại, như những con Phượng Hoàng-Phénix, được truy luyện trong thử thách và máu lửa, nay đã sống lại. Bầy Việt Điểu nay đã có lắm nhơn tài thành công trên mọi mặt, làm sáng danh những họ gốc Việt Nam, Nguyễn, Lê, Trần Lý, Lưu, Phan, Trương, Đinh, Hoàng, Trịnh … trên đất người nay biến thành là đất mẹ nuôi dưỡng. Những ngành nghề phổ biến và được yêu chuộng bởi những cha mẹ Việt Nam cổ truyền có truyền thống, thích ăn chắc mặc bền như Bác sĩ, Dược sĩ, Kỹ sư Tin học… hay cả Luật sư, đã đành, nhưng cũng có nhiều địa hạt ngoài luồng như như nghệ thuật, văn học, khoa học nghiên cứu … cũng đều có mặt con em mình, và ngay cả quân đội. Ở các binh chủng quân đội Huê kỳ ngày nay đã có một vị Tướng, và còn biết bao nhiêu Đại tá – cả nam lẫn nữ ! Ở các trường Đại học, từ ba châu âu mỹ úc, có bao nhiêu giáo sư, giảng sư nghiên cứu gốc Việt… Trong nhóm anh em bạn bè quen biết người viết chúng tôi cũng đã hãnh diện có những Bác học, những Giám Đốc, những nghệ sĩ, những nhà văn với những giải văn học... Nếu chị em phụ nữ nào ở hay có dịp qua Paris, sẽ gặp và làm quen với một dãi nhà hàng trang sức, y phục phụ nữ với một tên hiệu rất Việt Nam, Barbara Bùi… và các bà sẽ mê và thích những trang sức tân thời của nghệ nhơn Đinh Văn ...
Thật là thế hệ con cháu Việt Nam tỵ nạn hải ngoại ngày nay muôn mầu, muôn vẻ khoe sắc !
Những con cháu gốc Việt thế hệ thứ hai, hay thứ ba, sanh quán tại hải ngoại, dù với những cha mẹ cố gắng giữ ngôn ngữ việt ở nhà từ thuở bé, tuy còn nói được tiếng Việt như không còn suy nghĩ bằng việt ngữ nữa, vì họ đã được giáo dục bằng tiếng bản xứ, sanh hoạt bằng tiếng bản xứ. Việt ngữ nay chỉ còn là một tiếng nói ngoại giao với những người đồng quê hương với họ, hay đồng quê hương với cha mẹ họ thôi! Thử nhìn, các cháu người Việt ở hải ngoại sanh, trưởng thành và hấp thụ giáo dục trên quê hương thứ hai của cha mẹ họ, có sắc diện Á đông, mầu da, nhưng vóc dáng không còn là Á đông nữa ! Được nuôi dưởng với những tập quán âu mỹ, họ có phong thái và vóc dáng của những người âu mỹ. Từ tướng đi, cách hành động, xử sự, họ cũng thoải mái phóng túng.
Thế hệ chúng ta là thế hệ của những người di dân, còn thế hệ con cháu chúng ta không còn gọi là những người di dân nữa, các cháu là công dân của các quốc gia bản xứ.
Vấn đề hội nhập là chuyện của chúng ta không phải chuyện của các con, các cháu nữa. Chúng ta phải mạnh dạn mà nhìn nhận như vậy. Có như vậy chúng ta mới thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn, quê hương Việt Nam, về hay không về, xây dựng đất nước vân vân ... đối với con em chúng ta.

2. Hội nhập: đồng hóa, xen tháp?
Giáo sư Lê Mộng Nguyên định nghĩa «…. là một đường lối giữa sự đồng hóa (assimilation) và sự xen tháp (insertion). Như thế có nghĩa là trong hội nhập, ta phải làm thế nào để những thành phần muôn mặt và khác nhau phải gia nhập tích cực vào cuộc xây dựng xã hội (nước Pháp) nhưng cùng một lúc ta phải thừa nhận tất cả sanh hoạt của những đặc tánh văn hoá, xã hội và luân lý và công nhận là một lẽ dĩ nhiên rằng toàn thể (xã hội Pháp) được phong phú thêm nhờ những biến hóa phức tạp ấy». (1).
Nói tóm lại đồng bào ta cần có phải dứt khoát với gốc rễ quê hương để hội nhập xã hội nướcngười ? Có cần phải nhập tịch nước người để làm công dân nước người hay không?
Nếu chúng ta tò mò thử so sánh những thành công của những người gốc Việt Nam và những người gốc ngoại quốc khác, chúng ta không có một dữ kiện nào để chứng minh đồng bào ta thành công hơn đồng bào các dân tộc khác.
Về lãnh vực kinh tế, cộng đồng chúng ta khá thành công. Rất khá nhiều bác sĩ dược sĩ, kỹ sư ngành điện toán, phần lớn đặc biệt ở Pháp, nhưngcác vị ấy thuộc thế hệ du học sanh từ những năm 1954 đến 1975. Du học, dĩ nhiên có bằng cấp cao, nghề nghiệp, hội nhập, xen tháp là những chuyện bình thường không nên nêu đến, vã lại trên lãnh vực thống kê, họ là những người Pháp nên không còn ở bản thống kê là ngoại quốc nữa. Ở Mỹ sanh hoạt tổ chức xã hội có hình thức cộng đồng hơn (communautaire) Những sắc dân di dân sống chung với nhau, tổ chức thành những xóm những khu vực với nhau: khu Tàu, khu Việt, thậm chí thành phố Tàu, thành phố Việt (Chinatown, Little Saigon..) Sanh hoạt ở những khu vực nầy hoàn toàn á đông, thậm chí nhiều người á đông hầu như không sử dụng tiếng Mỹ trong suốt khoảng thời gian họ cư ngụ tại nước Mỹ. Đối với hiện tượng ấy chúng ta có thể nói đến hội nhập không? Hay chỉ là một hiện tượng xen tháp sanh tồn, tìm mãnh đất sống để cắm dùi an cư lập nghiệp. Hiên tượng ấy không riêng gì cho người Việt chúng ta đâu, đã có những Little Italy, những Little Odessa, quartier juif (rue des Rosiers, Paris, Pháp)...
Như chúng ta đã cùng nhau nhận xét, chúng ta không lo lắng cho vấn đề xen tháp (insertion) hay vấn đề hội nhập (assimilation), bản năng sanh tồn của dân tộc việt khá mạnh và vượt trên mọi thử thách, chúng ta hãy bàn đến vấn đề tiếp thu (absortion), tiếp thu hai mặt văn hóa, con em chúng ta đứng giữa hai luồng tư tưởng, hai luồng giao lưu : luân lý Âu châu với luân lý Tình thương của Thiên Chúa giáo (biết trọng con người, biết ghi nhận ý kiến cá thể, trọng nhơn quyền nơi người khác để phát huy nhơn quyền cá nhơn); luân lý Á châu với giáo lý Tam giáo Phật Lão Khổng (tổ chức xã hội gia đình, quân sư phụ, đặt trên hết chữ sĩ để thúc đẩy con em rèn luyện trí thức đến tận cùng… biết trọng người lớn tuổi, biết công ơn cha mẹ, nhớ công ơn tổ tiên, ông bà, cộng đồng…)

3. Hội tụ (convergence)
Đây là một Hội tụ giữa triết lý Âm Dương cơ sở văn hóa Việt Nam và triết lý Vật Tâm cơ sở lý luận Tây phương. Như Tiến sĩ Nguyễn Văn Trần nhận xét “... khi quan sát sóng nước, người ta sẽ nhận thấy hiện tượng Âm Dương rất rõ: sóng nổi cao lên là Dương sóng hạ xuống là Âm. Nhô lên là dương, lỏm xuống là âm. Vậy âm dương chỉ là hai quá trình vận động của một bản thể là nước; nó đi từ âm qua dương rồi từ dương trở về âm mà cũng chỉ một thứ nước đó thôi. Khác hẳn với Vật Tâm. Bởi cái gì là Vật, là không phải là Tâm và ngược lại. Mà “không phải” thì thường đưa đến triệt hạ lẫn nhau. Đấu tranh giai cấp là trường hợp điển hình”. (2).
Chúng tôi muốn bàn thêm với anh Trần là lý luận Vật Tâm cần có Vật và cần có Tâm. Thân thể con người là Vật nhưng phải có sức sống, lý luận và suy nghĩ là Tâm.
Do đó, chủ thuyết Duy Vật đơn thuần không đứng vững vì có thiếu cơ sở Duy Tâm. Cái thất bại ngày nay của lý thuyết cộng sản và biện chứng Duy Vật đơn thuần là ở chổ ấy.
Vật Tâm tuy là đôi, đối chọi đấy, tương phản đấy, nhưng muốn có tương phản phâi có đôi có cặp. Khi đấu tranh giai cấp là xóa bỏ, giết sạch một giai cấp, thì giai cấp còn lại cũng phải tự chia đôi để cuộc đấu tranh tiếp diễn.
Con người của các con em tuổi trẻ Việt Nam ở hải ngoại, hiện sống trong một xã hội Âu Tây, lấy sự tương phản làm lý luận, lấy cái có, cái sở hữu(avoir, to have) làm cứu cánh sanh tồn, ấy là phần Vật !
Vì vậy các con em cần phải giữ lại phần á đông nơi các em để các em tiến đến phần là, phần hiện thực (être, to be), đó là phần Tâm !
Bổn phận của chúng ta ngày nay không phải lo lắng con em chúng ta có hội nhập hay không vào xã hội Âu Mỹ. Chúng ta chỉ phải nên cố gắng truyền đạt cho các em những vốn liếng của cha ông chúng ta để lại, bảo vệ cái phần á đông trong con người của con em chúng ta, bảo vệ là nghiên cứu để bâo tồn, để tăng triển, để làm giàu thêm cho tiếng nói, cho tư tưởng, … và quan trọng hơn, cố gắng không để mai một bởi những từ ngữ Việt Cộng đang sử dụng ở tại trong nước.
Đó là về mặt tinh thần văn hóa, có yêu văn hóa Việt Nam, lúc ấy con em ta mới yêu Việt Nam.

Kết luận :
Đừng buộc con cái chúng ta yêu Việt Nam, về giúp nước Việt Nam một cách đơn thuần. Tự hỏi mình xem thử Việt Nam có thật sự cần chúng ta không?
Hãy giúp Việt Nam như chúng ta giúp một nước chậm tiến khác, với một tinh thần bao dung nhưng phải khắt khe không khoan dung tình cảm. Các con em chúng ta và cả chúng ta nữa, nếu muốn giúp một Việt Nam để xây dựng lại tương lai xán lạn hơn, giàu mạnh hơn, chúng ta phải đến với Việt Nam với một tinh thần trách nhiệm, phải đòi hỏi ở người Việt Nam một sự nghiêm chỉnh, một sự tự trọng trong trao đổi, không được “cầu xin” gì cả.
Nói tóm lại, con em ta, khi hội nhập vào xã hội tây phương đã tiếp thu được cái bản chất cá thể toàn diện, bản chất cá thể ấy giúp cá nhơn ấy nắm rõ trách nhiệm. Làm sai, là lỗi tại nó, không đổ lỗi cho ai cả, sống ở xã hội tây phương con em ta có cái nhìn chánh trị xã hội, phân tích, chia sẻ, dấn thân, đối thoại, đối lập dân chủ, lần lượt tới phiên mình, không giành giựt cướp chánh quyền, lật đổ.
Hãy giữ cái phần đông phương tiếp thu nơi chúng ta với cái nhìn “trung dung”, nhẫn nhục, nhịn nhục, “mười điều bỏ chín làm lành”. Nắm được cái thuyết âm dương, hết thạnh lại suy, hết suy lại thạnh, « hết cơn bỉ cực đến hồi thái lai », biết nhẫn nhục chờ tới phiên mình. Tánh cộng đồng, đạo ông bà giúp cho cậu thanh niên, cô thiếu nữ Việt Nam dấn thân vào xã hội, vào cộng đồng.
Xã hội tương lai là một xã hội xuyên quốc gia, cộng đồng tương lai sẽ là một cộng đồng xuyên quốc gia, toàn cầu hóa. Xã hội của tập đoàn người Việt hải ngoại sẽ là một tập thể người Việt toàn cầu. Những cậu những cô gốc Việt sống rãi rác khắp năm châu, với những cá thể đăc thù sanh hoạt, sanh tồn do địa lý văn hóa, luật lệ khác nhau nhưng nhờ bản thể Việt Nam và văn hiến Việt Nam làm gốc nên vẫn hài hòa bảo vệ được con người và đức tánh Việt Nam. Hài hòa, hòa hợp, dung hòa giữa cái Âu cái Á, lấy cái thuyết Vật Tâm làm lý luận suy nghĩ sanh tồn, lấy cái triết lý Âm Dương làm triết lý cuộc sống, tuổi trẻ Việt Nam hải ngoại trong đầu thế kỷ thư XXI nầy sẽ có đầy đủ vốn liếng để góp mặt vào cuộc cách mạng kỷ nghệ tin học.
Đó cũng là sự hãnh diện của thế hệ chúng ta, thế hệ của những người bỏ vườn bỏ của, bỏ nhà ra đi, vì đã thua một trận chiến :
- Trận chiến của những người đã một lần cố gắng thử xây dựng một mẫu xã hội bằng cách dung hòa cái vốn liếng Á châu tam giáo trung dung, với cái luân lý Tình thương của Thiên Chúa, cái Tín Nghĩa của kẻ sĩ với cái Honnête Homme của một gentilhomme – gentleman, để đối chọi với cái mẫu xã hội xây dựng bởi cái chủ thuyết Cộng Sản Tam vô, duy vật tàn bạo, vô đạo đức, không tự trọng hay trọng quốc thể, không có hãnh diện quốc gia, ngày nay, đã tạo sự khinh bỉ và tẩy chay người Việt du lịch, tu nghiệp hay du học tại các quốc gia Đại Hàn, Nhựt Bổn hay Singapore (Người Việt ngày nay là một cái nạn ở những quốc gia ấy. Tại sao?).
Chủ nghĩa Cộng sản chủ thuyết duy vật đặt nền tảng trên vật chất để lý luận, dùng tương phản giai cấp để đấu tranh. Giai cấp nền tảng là nhơn dân, giai cấp cầm quyền nếu lúc xưa là giai cấp nhơn dân, thì ngày nay, vì cầm quyền đã rời xa nhơn dân rồi, sớm muộn gì họ cũng sẽ bị lật đổ, đó là quy luật do Duy Vật biện chứng chứng minh. Chỉ còn lại con người (Đại) Việt muôn thuở, với triết lý âm dương trong văn hóa, với tính chất cộng đồng trong sanh hoạt, tính dân chủ trong nếp sống (3). Và ngày nay con người Việt muôn thuở ấy được hội nhập vào làng “thế giới” với những cái tiếp thu qua những văn minh kỹ thuật âu mỹ, luân lý Tình thương của Thiên Chúa giáo và lý luận Vật Tâm. Lý luận Vật Tâm tuy dùng tương phản, đối lập, nhưng nếu biết dung hòa sẽ hổ trợ cho con người ấy trong xây dựng một lý thuyết chánh trị.
Và mong những con người Việt Nam mới ấy sẽ xây dựng lại một Việt Nam Mới, dung hòa đựơc cái Tân cái Cổ, cái Dân chủ của tinh thần đình làng hòa hợp với cái Dân chủ Pháp trị Hiến định, cái tôn trọng Nhơn quyền toàn diện với cái tôn trọng những Quyền tự nhiên trong gia đình, xã hội.
Áp dụng được thuyết âm dương vào đời sống vật chất hằng ngày, vào liên hệ tương quan trong những từng lớp xã hội, trẻ già hổ trợ lẫn nhau, người hưu giữ trẻ, người hải ngoại đem kỹ thuật giúp người nội địa, người nội địa vun đắp cho quê hương đẹp hơn, bầy Việt Điểu của Việt Nam Hải Ngoại sẽ hòa hợp với bầy Việt Điểu của Việt Nam Quốc Nội để xây dựng một Việt Nam thật sự Việt Nam tân thời, khoa học, tử tế, ấm no hạnh phúc.
Cám ơn tất cả những anh em chúng ta ngày hôm nay đang làm công việc đó.
Hồi Nhơn Sơn, cuối tháng 07 2018
Phan Văn Song

Ghi chú:
(1) Lê Mộng Nguyên, ” Cộng Đồng Việt Nam tại Pháp” , Định Hướng số 35, Trung Tâm Văn Hoá Nguyễn Trường Tộ – Reichstett – France trang 81
(2) Nguyễn Văn Trần, ” Cộng đồng và Dân chủ qua nếp sống văn hoá việt nam”, sđd nt, trang 71
(3) Nguyễn Văn Trần, ” Cộng đồng và Dân Chủ …” sđd, nt.



Người Việt?

Kẻ Á người Âu, Thái Lan Pháp quốc, đầy hãnh diện

Ai hãnh diện là Người Việt đây?

Phan Văn Song

Nầy công dân ơi ...
(Quốc ca của Quốc gia Việt Nam và Việt Nam Cộng hòa và nay của cộng đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng sản hải ngoại)

1. Á châu, Người Thái
- Chuyện thời sự : Thái Lan, ngày 23 tháng 6, vì một lý do chưa được công bố, 12 đứa trẻ tuổi từ 11 đến 16 của một đội túc cầu của làng Mae Sai, cùng một anh huấn luyện viên, sau buổi tập dợt, dắt nhau thám hiểm động Tham Luang, nổi tiếng, nhưng rất nguy hiểm, nhứt là vào mùa mưa. Và dĩ nhiên, chẳng may, gặp phải mưa lũ nên kẹt hẳn từ ngày ấy trong một hốc đá sau một đoạn hành lang dài gần 4 cây số ngập đầy nước. Tin dữ vừa tung ra là đã được truyền thông thế giới theo dõi, và hàng trăm triệu người chia sẻ những nỗi buồn vui, tình tương thân tương ái và nỗi hy vọng của toàn 70 triệu dân Thái Lan. Sau hơn 2 tuần lễ, các em cùng người huấn luyện viên đã được cứu thoát và nay đang được điều trị tại một bệnh viện.
Câu chuyện thời sự trên đã được ông bạn đàn anh Ngô Nhân Dụng, trong một bài viết tuần qua, rút ra bài học, rằng tình dân tộc, nghĩa đồng bào có thể đến do những biến cố bất ngờ nhứt. Xin phép ông đàn anh Ngô Nhân Dụng được trích câu nhận xét ấy:
" Có những biến động khơi dậy tình đoàn kết người dân một nước, như tại Thái Lan trong thời gian xẩy ra vụ giải cứu đội banh này. Tình cảm chung đó là yếu tố kết thành một dân tộc. Bẩy mươi triệu dân Thái hãnh diện khi cảm thấy một tình cảm tương lân, gần gũi nhau, chia sẻ với nhau những mối lo và niềm hy vọng chung. Họ đang ngẩng đầu hãnh diện nhận mình là "Người Thái "

2. Âu châu, người Pháp, người Croate
- Cũng lại chuyện thời sự: Cả hai tuần qua, dân chúng Pháp mất ngủ, nhiều hảng xưởng lơ là việc làm vào buổi chiều, nghỉ việc sớm, vì từ 16/17 giờ trở đi là bị cái "nạn" Giải Túc Cầu Thế Giới 2018 – World Cup 2018.
Phải! Đúng là cái "nạn" vì phải ăn uống thất thường, cứ pizza, sandwiches, bánh mì jambon beurre...mì ăn liền...và ladze. Lạ quá tại sao không uống rượu đỏ, rượu trắng, rượu hồng, apéritif, whisky soda, trà đá chanh đường mà toàn là ladze? Thằng tôi, tuy ít thích laze; chỉ thích rượu đỏ, hay dở lắm cũng vin rosé hay vin blanc thật lạnh, nay cũng bày đặt ladze... mà lại uống một mình mới trật chìa chớ ! Cũng tại xem đá banh... hồi hộp dễ khát nước!
Đôi lời chia sẻ cùng các thân hữu, đời sống một người việt tỵ nạn cộng sản ở một xứ nhà quê Pháp, xa cộng đồng người việt. Những người việt thường tụ tập ở các thành phố lớn, ít ai ở nhà quê!
Trở về chuyện thời sự, hai tuần mất ngủ, nhờ hưu trí, nên cũng chả sao! Do đó trong hai tuần qua, nước Pháp, sanh hoạt hằng ngày với Giải Túc Cầu Thế giới 2018 !
Cả nước Pháp, trong suốt Giải Túc Cầu biến thành toàn nước Pháp gồm người Pháp. Toàn nước Pháp là Người Pháp, Xanh Trắng Đỏ, bản Quốc Ca La Marseillaise rộn rả hát lên liên tục...
Và đội Croatie nữa. Với bà Tổng Thống, dễ thương, hòa mình bình dân, với chiếc áo cầu thủ ôm hôn từng tuyển thủ mình, dù thua trận, bà cũng không ngần ngại ôm hôn và khen M'Bappé tuyển thủ 19 tuổi của Pháp đã làm bàn với cú sút cuối cùng. Croatie mặc dù thua Pháp, nhưng cả nước Croatie hãnh diện gồm toàn là Người Croates. Thật vậy dù sao Croatie nay là quốc gia á quán quân thế giới-vicechampionne du monde. Đứng hàng thứ hai thế giới. Hai mươi năm trước, 1998, ra quân lần đầu, hôi tuyển hội banh của Croatie, một quốc gia với 4 triệu dân – dân số toàn quốc chỉ cở xêm xêm của Đô thành Sài gòn Chợ lớn năm xưa của ta, vừa được độc lập sau khi Liên bang Yougoslavie Cộng Sản tan rã năm 1990, đã đoạt hạng ba thứ giới trong làng đá bóng rồi.

Nhớ lại và hãnh diện với làng túc cầu Miền Nam Việt Nam ta trước 1975, với những Rạng, những Đực 1, Đực 2, Vinh, Tam Lang ... chỉ với 20 triệu dân, vừa chiến đấu chống Cộng đỏ, vừa xây dựng làng xóm vẫn ngang ngữa với làng bóng Đại Hàn lúc ấy đệ nhứt cao thủ Đông Nam Á. Nhớ lại những năm ấy, hội bóng Nhựt bổn đã ngưỡng mộ tặng đội Nam Việt ta một đôi giầy đá banh nhỏ xíu để nói lên sự cảm phục của làng bóng Nhựt bổn, quá nhỏ bé trước đội tuyển Việt Nam Cộng Hòa!
Và ngày nay, tại World Cup 2018, Nhựt Bổn có mặt, Đại Hàn có mặt...

Còn Việt Nam? đâu? Cái quốc gia gọi là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, tự xưng anh hùng đánh thắng ba đế quốc Nhựt Pháp Mỹ, tự xưng là đỉnh cao trí tuệ loài người nầy, chẳng những không tạo được một thành thích nào để có tiếng, có tăm trên quốc tế! Trái lại người Việt ngày nay, ra ngoại quốc hết nổi tiếng ăn cắp (Nhựt, Đại Hàn) thì lại làm điếm (Singapore) hoặc trồng Cần Sa (Anh Úc Canada) hoặc di cư lậu (Pháp, Đức Mỹ)! Đó là nói Người Việt, còn nói về Quốc Gia Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa thì ngày nay thế giới, nhờ các cộng đồng Người Việt tỵ nạn Cộng Sản Hải ngoại, đã biết xì căn đan tin giựt gân Bán Nước bằng Bán Ba Đặc Khu kinh tế cho Tàu, bằng ra luật An Ninh Mạng để biến Việt Nam cạnh tranh với Tàu Cộng để thành một Quốc gia Anh Cả – Big Brother ... kiểu Quốc Gia Océania của cuốn Tiểu thuyết 1984 ra do tác giả người anh Georges Owen – tên thật là nhà báo Eric Arthur Blair (1903-1950) sáng tác năm 1949! Người Âu Mỹ rất rành chuyện 1984 của Owen nên khi nghe Big Brother thì rùng mình ... vì đã kinh nghiệm hoặc nghe kể... do người có người trong gia đình đã, nạn nhơn, nhơn chứng sống, đã đọc, và hiểu thế nào những chế độc độc tài anh cả, nào với chế độ Nazie Hitler đã thảm sát - Shoah 6 triệu dân đạo Do Thái, nào với chuyện chế độ Cộng Sản Staline đày đoạ, đưa vào trại tập trung, thảm sát dân Nga trong cuốn sách xuất bản năm 1973, tại Pháp, Quần Đảo Goulag của Alexandre Soljenitsyne (1918-2003)!

3. Và chừng nào Người Việt ?
Ông đàn anh Ngô Nhân Dụng cũng nhận xét, cũng tự hỏi và cũng mơ ước trong lời kết:
"Một dân tộc là một cộng đồng tưởng tượng, nối kết những người thường cả đời không thấy mặt nhau. Tình tự dân tộc lâu lâu cũng cần được “hâm nóng.” Như ở Việt Nam, tình tương thân, đoàn kết đã nổi lên khi hàng triệu người đồng loạt thức dậy và bầu máu nóng sôi lên, khi phải chứng kiến cảnh Cộng sản Trung Quốc ngang nhiên đưa một giàn thăm dò dầu khí vào vịnh Bắc Việt! Hoặc gần đây, khi chính quyền cộng sản định lập những đặc khu kinh tế, mà người Việt thấy rõ chỉ vì họ chịu áp lực của tư bản đỏ Trung Quốc. Dân làng Mae Sai hãnh diện công nhận họ là công dâncủa nước Thái Lan.
Sẽ có ngày mọi người Việt Nam, ở trong và ngoài nước, sẽ ngẩng đầu hãnh diện tự giới thiệu mình là Người Việt Nam".
Phải, cá nhơn tôi cũng mong lắm. Rằng sẽ có một ngày MỌI người Việt Nam trong và ngoài nước hãnh diện tự giới thiệu mình là Người Việt Nam!
Vì ngày hôm nay, người Việt Nam:
- ở ngoại quốc, hải ngoại (còn nói hải ngoại là còn Nước Việt, còn quốc nội ràng buộc!) chỉ là những cộng đồng gốc Việt. Có một ít Việt Kiều gồm viên chức các cơ quan ngoại giao của Nhà Cầm quyền Cộng Sản Hà nội đại diện nước Việt Nam Cộng sản, một lô du học sanh hay một lô công nhơn trong diện "xuất khẩu lao động". Tất cả những người nầy đếu có quốc tịch Việt Nam Cộng Sản, với sồ Thông hành-Passeport VNCS mà từ Cộng Sản gọi là Hộ Chiếu (chiếc chiếu trải nhà).
Riêng người Việt tỵ nạn Cộng Sản chúng tôi đều là công dân các quốc gia chúng tôi ở đậu với quốc tịch quốc gia ấy nên chúng tôi chỉ là những người gốc Việt. Chúng tôi đều là người Pháp, người Mỹ, người Đức, người Úc ... khi chúng tôi cần xuất ngoại làm việc hay đại diện công vụ, với Sổ Thông Hành Passeport Pháp hay Mỹ hay Đức, Úc ...
Hội tuyển Pháp toàn là người Pháp, với những nơi sanh quán hay cư ngụ tại Pháp, dù mầu da đầy mầu sắc: Hugo Lloris, da trắng, sanh quán ở Nice – miền Nam Pháp, cha gốc catalane làm ngân hàng ở Monaco, mẹ là luật sư gốc pháp; Paul Pogba, sanh ở Lognes ngoại ô Pháp, cha mẹ gốc Guinée Phi Châu ; Kylian M'Bappé cha gốc Cameroun, mẹ gốc Algérienne sanh ở Bondy... Ariola, thủ môn phòng hờ số 3, gốc Phi luật Tân. Hội tuyển Pháp gốc Âu Phi Á đầy đủ cả, đây là một bức hình đủ mầu, đủ sắc của một nước Pháp đa nguyên, đa chủng, đa mầu sắc, đa văn hóa, đa tín ngưỡng... Một hội tuyển Người Pháp với tất cả những mầu sắc ! Black, Blanc, Beur – Đen Trắng-Rệp ( Beur là nói lái của từ Arabe -Bereur !) nói theo khẩu hiệu được dùng của năm 1998!

Do đó ngày nay, Người Việt muốn ĐƯỢC hãnh diện ta là Người Việt? Chúng ta, toàn thể người Việt phải làm một cái gì để hãnh diện chúng ta là người Việt!
Vì làm sao hãnh diện được? khi:
- Biển mất, Trung Cộng nhơn danh hải lãnh chữ U không cho dân ta đánh cá xa bờ của chúng ta.
- Các Quần đảo đã mất hẳn: Hoàng Sa, Trường Sa nay thuộc Huyện Tam Sa của Tàu.
- Rừng đầu nguồn bán mất.
- Thành phố toàn ngập người Tàu: du lịch? làm việc? Công nhơn? Lính xâm chiếm?
- Các Đặc Khu trá hình Formosa, Nhân Cơ, Đức Cơ... nhà máy điện, nhà máy giấy... thuộc Tàu.
- Và nay, dự luật Ba đặc khu và luật An ninh Mạng,
- Dự luật sắp thành sách, năm học tới đổi cách viết chữ quốc ngữ từ quốc ngữ sang bính âm! Cùng với tiếng Hán sẽ thành ngoại ngữ 1 bắt buộc từ lớp vỡ lòng.
- Sau đó sẽ là quốc ngữ và Việt ngữ chỉ còn là thổ ngữ phát âm thôi, như quảng đông - tung hỏa, đông ngữ, hay tiếng nói ở quảng đông, ở Hong Kong thôi!

Thay lời kết:
Ngày 20 tháng 7 nầy chúng ta toàn thể Người Việt trong và ngoài nước sẽ tiếp tục Tổng biểu tình!
Phải Tổng biểu tình, phải xuống đường biểu tình. Tiếp tục đến khi nào dẹp được Cộng, đuổi được Hán tộc, giữ được Việt tộc, đòi lại quyền tự chủ, tự quyết... Cách Mạng Thành Công!
Ở Hải ngoại trong trật tự để phô trương, kêu gọi bạn bè, láng giềng quốc gia nơi chúng ta cư ngụ.
Và trong nước mong quý bà con, già trẻ, lớn bé, mọi tầng lớp, mọi giai cấp ...thành thị, nông thôn, đoàn thể, tôn giáo, người không cộng sản, cũng như người đảng viên cộng sản, viên chức cán bộ, bộ đội, giáo chức, ... cũng phải lột áo cộng sản quốc tế, ngoại bang, trở về với quốc gia việt, với người việt, với dân tộc việt cùng toàn dân xuống đường, đuổi bọn cầm quyền bán nước xuống, lấy lại chủ quyền, đuổi ngoại nhơn Hán tộc đi, lấy lại gia sản, nhà cửa, đất nước, biển đảo. Biểu tình trong trật tự, bất báo động, nhưng nếu cần chấp nhận đau thương, bị đòn, bị đánh, đổ máu, ... để chụp hình tang chứng cho thế giới trông thấy!
Các bạn hãy cướp lấy quyền tự quyết, dẹp bỏ bọn cầm quyền, dẹp bọn Hán ngụy, Hán nô...
Đuổi tất cả người Hán Cộng đi! Dù du lịch, dù làm ăn, dù ngoại giao viên chức hãy đuổi họ về Tàu.
Nếu không ngày mai Người Việt chúng ta không còn nữa mà chỉ còn những người gốc Việt,những cộng đồng gốc Việt ở ngoại quốc,
- như những cộng đồng Arméniens, cộng đồng Kurdes, cộng đồng Tây tạng, cộng đồng Ngô duy Nhĩ lang thang, ở đậu, hoàn toàn không có quốc gia!
- Và có thể cả trong căn nhà Việt Nam, trong mảnh đất Việt Nam, cũng không có quốc gia, vì Việt Nam sẽ là một tỉnh Tàu, người Việt chỉ là cộng đồng Việt trong Hiệp chủng Hán tộc. Và chúng ta nói thổ ngữ Việt, viết bằng bính âm Việt.
Tiếng quốc ngữ Việt chỉ còn nói và viết ở các cộng đồng gốc Việt ở các quốc gia ngoại quốc thôi! (Lúc ấy không còn Hải ngoại lẫn Quốc nội, vì Nước Đã Mất rồi)!
Viễn ảnh ấy không xa lắm đâu. Đã có chương trình và kế hoạch 2020, 2040... (Thành Đô)!

Hồi Nhơn Sơn, viết cho Ngày Tổng Biểu Tình 20 tháng 7 2018
Phan Văn Song

 

Đăng ngày 20 tháng 08.2018